[Chia sẻ] Trai tài gái sắc

Thảo luận trong 'Thư viện ảnh/ Coolvideos' bắt đầu bởi heopeo, 29/4/11.

  1. heopeo

    heopeo Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    4/9/10
    Bài viết:
    1,008

    Tựa phim : Trai Tài Gái Sắc
    Diễn viên : Lâm Tâm Như, Lục Nghị....
    Nguồn : dichnhac.com

    [​IMG]


    Bài viết của YutakaTakenouchi

    Nhật kí của đôi Trai tài gái sắc

    Thay lời "trai tài" Khâu Thạch( Lục Nghị đóng)

    Tôi là Khâu Thạch, bạn bè thường gọi với cái tên A Thạch, một người suốt ngày có lẽ chỉ biết cắm đầu vào máy tính với công việc và thỉnh thoảng lại chạy qua đồn cảnh sát để gặp người bạn thân thiết đã chơi với tôi từ tấm bé, Triệu Lỗi. Cuộc sống của tôi có lẽ sẽ ngày nào cũng giống như ngày nào cho đến khi tôi gặp được cô ấy.

    Không biết có phải là duyên phận hay không? Tôi đã thực sự hỏi mình hàng trăm lần như thế và hàng trăm lần câu trả lời của tôi cũng chỉ có một, cô ấy chính là duyên trời định của tôi.

    Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là trong đường tàu điện ngầm. Lúc đó, hình như cô ấy có vẻ rất vội vã và...còn đang khóc nữa. Theo sau cô ấy là một người con trai, có lẽ họ cãi nhau, cô ấy khóc rất nhiều và vội bước lên tàu. Tôi đã chạy đuổi theo cô ấy, không biết có phải vì muốn trả lại cho cô ấy chiếc vòng tay mà cô ấy đã làm rớt khi chạm phải tôi hay không, hay có lẽ vì một điều gì khác. Lúc đó, tôi đã nghĩ, nếu như cô gái ấy là bạn gái của tôi, tôi sẽ không bao giờ để cho cô ấy phải rơi nước mắt, tôi nhất định sẽ bao bọc, sẽ chở che cho cô ấy. Tôi có cảm giác rằng, người cô gái ấy chính là người con gái mà tôi đã tìm kiếm bấy lâu nay.

    Và tôi đã đi tìm cô ấy, bất kể đêm ngày, bất kể cả chuyện tôi bị hiểu lầm là một kẻ lưu manh vì ngày nào cũng quanh quẩn trên các chuyấn tàu điện ngầm. Tôi chờ cô ấy ở các bến đỗ, hi vọng một ngày cô ấy sẽ lại đi trên một chuyến tàu và sẽ lại cho tôi có cơ hội gặp gỡ, được nhìn thấy cái vóc dáng gầy gò bé nhỏ thân thương ấy. Trong tôi trào dâng một nỗi nhớ mong khó tả. Tôi không còn chỉ biết có công việc, tôi còn biết đi tìm tình yêu.

    ...Rồi cuối cùng những cố gắng của tôi cũng đã được đền đáp, cuối cùng tôi cũng đã được gặp lại cô ấy, một hướng dẫn viên du lịch. Tôi quyết định sẽ nói cho cô ấy biết rằng, tôi yêu cô ấy. Nhưng cô ấy không thể chấp nhận lời yêu của tôi, bởi trong lòng cô ấy vẫn còn nỗi đau của mối tình vừa qua. Nếu như cô ấy chấp nhận lời yêu của tôi ngay lúc đó, có lẽ tôi đã không thể yêu cô ấy đến nhường ấy. Chúng tôi đã đến với nhau bằng tình bạn.

    mỗi ngày tôi đều mang tặng cô ấy một loài hoa khác nhau, hôm nay là hoa lan, ngày mai hoa Diên Vĩ...tôi muốn cho cô ấy biết rằng mỗi loài hoa tuyệt đẹp cũng giống như mỗi buổi sớm mai, ngày mới lại đến , tôi mong cô ấy sớm quên đi những chuyện buồn đã qua và tôi mãi mãi ở bên cạnh cô ấy.

    Tôi vốn là một người khô khan, vậy mà giờ đây, tôi hạnh phúc khi thấy cô ấy hạnh phúc, tôi mỉm cười khi cô ấy mỉm cười và đau lòng gấp trăm lần khi cô ấy đau lòng. Cô ấy là một phần quan trọng trong tôi.

    Và rồi tấm chân tình của tôi cũng cảm động đến trời xanh, trái tim của cô ấy cuối cùng đã hướng về phía tôi, cầm tay nhau, chúng tôi cung đi trong mùa xuân tình yêu.

    Những khó khăn trong cuộc sống lại đến với cô ấy, cô ấy bị mất việc làm, cô ấy mất người bạn thân thiết nhất, nhưng giời đây, cô ấy đã có tôi bên cạnh, tôi muốn dành cho cô ấy một mái ấm thiên đuờng, một gia đình hạnh phúc vòng tay tôi ấm áp, yêu thương.

    Nhưng...giờ đây đến lượt tôi gặp thất bại trong công việc. Tôi thất nghiệp, tôi mất nhà và tôi chạy trốn khỏi tình yêu. Tôi không thể lo cho cô ấy được nữa, tôi không thể cho cô ấy căn nhà yên ấm, tôi không thể. Tôi lang thang khắp nơi, tôi chạy trốn. Nhưng, tôi thực sự rất nhớ cô ấy, nhớ lắm, tôi chỉ biết đứng từ xa nhìn cô ấy.

    Nhưng cô ấy không bỏ tôi, cô ấy đi tìm tôi, và "Lẽ nào sai khi giúp đỡ người mình yêu", cô ấy đã làm cho tôi tỉnh ngộ, cô ấy đã giúp tôi đứng đậy, và đứng vững. Trong hoàn cảnh khó khắn nhất tôi đã có cô ấy đứng đằng sau nắm lấy tay tôi, tôi xin được cưới cô ấy làm vợ.

    Cũng bởi tôi đã quá ích kỷ, cũng bởi tôi chỉ biết đến bản thân mình, Triệu Lỗi đã nói đúng, tôi đã không nhìn cho cô ấy, tôi chỉ muốn cô ấy làm một người vợ chăm lo cho gia đình, cho chồng, cho con. Tôi chỉ nghĩ cho bản thân mình, để rồi trong ngày cưới, cô ấy đã quyết định rời xa tôi. Tôi thực sự đã bị sốc, tôi cảm thấy mình bị tổn thương nặng nề, tôi biết là tôi sai, nhưng tôi lại bướng bỉnh không làm lành với cô ấy trước. Tôi nhớ cô ấy. Tôi đi qua những con đường mà chúng tôi đã đi qua, tôi ngồi lại bên bến tàu điện ngầm nơi chúng tôi đã gặp nhau. Ở đâu, tôi cũng nhìn thấy nụ cười ngọt ngào của cô ấy. Tôi không thể đánh mất cô ấy một lần nữa. Hai người yêu nhau, không phải là nhìn nhau mà là cùng nhìn về một hướng. Tôi đã từ bỏ tính vị kỷ của riêng mình để cứu vãn tình yêu của tôi. Và cô ấy cũng đã nhận ời, bởi vì "Việc gì cũng có thể làm lại"

    Giờ đây các bạn có thể chúc phúc cho chúng tôi. Trong đám cưới nhỏ này, có đầy đủ bạn bè và người thân của chúng tôi, những người đã cũng chúng tôi có nhau trong hoạn nạn. Và tôi cũng luôn cầu chúc cho họ cũng giống như tôi bây giờ thật hạnh phúc. Tôi xin cảm ơn người đã mang đến cho tôi tiếng cười, người đã mang đến cho tôi niềm hạnh phúc vô bờ bến. Xin được cảm ơn em, Tô Lạp. Cảm ơn tình yêu của em đã dành cho tôi. Tôi chỉ muốn nói với em rằng, tôi đã yêu em ngay từ phút giấy đầu tiên và tình yêu đó sẽ là mãi mãi.
    - Khâu Thạch-

    [​IMG]

    Thay lời "gái sắc" Tô Lạp ( Lâm Tâm Như đóng)

    Ngày hôm nay đến với tôi thật là đen đủi. Hôm nay tôi bị người yêu bỏ, tôi không tìm được việc làm và còn mất luôn cả chỗ ở trọ, đã thế còn phải hai ba lần vào trạm cảnh sát vì những chuyện không đâu. Tôi, Tô Lạp. Một con bé dưới quê lên Thượng Hải này học đại học, tốt nghiệp rồi mà tìm mãi cũng chẳng xin nổi việc làm.

    Sau cùng, nhờ Nhan Ngọc mà tôi kiếm được việc trong một công ty du lịch. Khi đi làm rồi tôi mới thấy đúng là việc học và làm khác hẳn nhau. Những bon chen, những toan tính trong công việc khiến tôi mệt mỏi, nhưng may mắn, tôi đã gặp được một người quản lí tốt, Cảnh Tác, chị là tấm gương sáng cho tôi trong cuộc sống và công việc, luôn công tư rõ ràng, cá tính và độc lập. Ở bên cạnh chị, tôi đã học hỏi đựoc rất nhiều. Chúng tôi dần dần từ đồng nghiệp trở thanhd bạn bè thân thiết.

    Và rồi, tôi gặp anh ấy, Khâu Thạch.

    Thực sự thì tôi chẳng có một chút cảm tình nào khi gặp anh ấy lần đầu tiên, và tôi đã rất ngạc nhiên khi ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ đó anh đã ngỏ lời yêu tôi. Lúc đó, trái tim tôi đang giá băng, lòng tôi đã nguội lạnh. Tôi vẫn chưa quên được môí tình vừa qua và không hề có ý định sẽ lại tiếp tục yêu lần nữa.

    Nhưng anh ấy không nản lòng, ngày lại ngày, anh ấy đến bên tôi, làm bạn với tôi, tặng cho tôi những đóa hoa thơm ngát, giúp tôi vui vẻ mỗi khi tôi buồn, cùng tôi vượt qua hoạn nạn mỗi khi tôi gặp khó khăn...và từ khi nào không biết, tôi đã mở rộng trái tim để đón nhận tình yêu của anh, thật tự nhiên và cũng thật chân thành.

    Dường như cảm thấy chưa đủ, ông trời lại thử thách chúng tôi, anh ấy mất việc. Anh ấy trốn chạy tôi, tôi biết vì sao, anh ấy không muốn tôi thấy anh ấy bị mất trắng, không muốn tôi nhìn thấy anh ấy trong bộ dạng như thế này, nhưng tôi không thể bỏ rơi anh ấy. Tình yêu đã hướng tôi đến với anh, tôi yêu anh ấy bởi vì tôi yêu chính con người của anh ấy chưa không phải vì anh ấy có sự nghiệp hay địa vị. Tôi đi tìm anh, khắp nơi, bất kể những chỗ nào anh có thể đến tôi đều đi tìm. Tôi muốn nói cho anh ấy biết rằng, tôi yêu anh ấy biết bao và tôi không thể để cho anh gục ngã. Anh kia rồi, tiều tụy và xanh xao quá! Trái tim tôi nhói đau. Tôi nắm lấy bàn tay anh, cùng anh đứng dậy, với tình yêu mà tôi dành cho anh, cả hai chúng tôi đã cùng đứng dậy và anh ấy lại có thể bước tiếp trên con đường mà anh ấy đã chọn.

    Chúng tôi quyết định tổ chức lễ cưới. Trong niềm hân hoan của một người con gái sắp kết hôn với ngưòi mình yêu, tôi đồng ý với cách sắp đặt của anh về việc tôi sẽ trở thành ngưòi nội trợ trong gia đình.

    Nhưng rồi trái tim tôi lại tự dằn vặt, tự hỏi lại bản thân mình. Liệu tôi có sẵn sàng chỉ ngồi nhà và chăm lo cho gia đình hay không? Liệu tôi có thể vì anh ấy mà bỏ đi công việc mà tôi yêu thích hay không? Không! thực sự là không! Tôi là một người phụ nữ của thế kỷ mới, tôi có công việc mà tôi yêu thích và tôi muốn được cống hiến cho xã hội. Tôi muốn bàn với anh ấy, nhưng anh ấy lại không nghe tôi. Tôi mâu thuẫn, gần đến ngày cưới tôi càng khó xử và kết cụ sau cùng, tôi đã không đến làm cô dâu trong ngày cưới của mình...

    Thực ra, cả hai chúng tôi đều có tính bướng bỉnh và cố chấp giống nhau, và cả hai đều không ai nhường nhịn ai. Tôi nhớ anh ấy, nhưng tôi không thể là người lên tiếng trước. Tôi muốn rời xa mảnh đất Thượng hải này, muốn một mình yên tĩnh suy nghĩ lại. Tôi sẽ ra đi nếu như anh ấy không đến với tôi, để chúng tôi lại bắt đầu từ đầu, để tôi lại được cùng anh đi dưới bầu trời xanh.
    Bây giờ, tôi và anh ấy, chúng tôi đang nắm tay nhau cùng tận hưởng những tháng ngày hạnh phúc tươi đẹp và chúng tôi sẽ nắm tay nhau đi suốt cuộc đời.

    Cảm ơn tình yêu của anh đã dành cho em, cảm ơn Khâu Thạch, tình yêu của em!

    - Tô Lạp-
     
    Last edited by a moderator: 7/12/15
Đang tải...

Chia sẻ trang này