Thám Tử Bình Dương.thamtulonghai.com

Thảo luận trong 'Rao vặt' bắt đầu bởi batdongsanlonghai, 20/3/16.

  1. batdongsanlonghai

    batdongsanlonghai Thành viên Tích cực

    Tham gia ngày:
    29/1/16
    Bài viết:
    133
    Giới tính:
    Nam
    Cẩn thận khi ngoại tình

    Ngày đó tôi là trưởng phòng một công ty bất động sản ,nào cứ nghĩ khi với địa vị tôi đan có thì không có gì phải sợ không lo được cho vợ con nữa.Tôi có một người vợ diệu hiền và một cô công chúa 5 tuổi.Cuộc sống của gia đình tôi cùng khá đầy đủ vì hằng tiền lương hàng tháng tôi thu nhập cũng không dưới 10 triệu đồng.

    Gần công ty tôi có một quán cà phê sân vườn ,quán tên là Thu Hương,cứ mỗi khi mệt mõi,rã rời hay những bữa trưa không về nhà ăn cơm với gia đình thì tôi ghe qua quán Thu Hương híc không khí trong làn và làm ly cà phê cho tỉnh ngủ. Hầu như những khi mệt mõi,tôi đêu nghé qua quán

    xe khach hoa hiep - bán nhà cầu giấy - thám tử bình dương - bất động sản

    Thấy mặt tôi thì Chị Hương đã biêt tôi mún uốn gì rồi.Vì hằng ngày tôi chỉ qua đây cà phê thôi.Mỗi ngày tầm 2 lần,Mỗi khi đến công ty tôi đều qua quán Hương làm ly cà phê sáng và trưa ăn cơm xong thì tôi cũng qua quán làm ly cà phê.

    Tôi và Hương cũng khá là thân,hương biết rõ tôi làm gì trong công ty và già đình thế nào,và tôi cũng vậy.Chúng tôi thân nhau như hai người bạn thân.

    Hồi đó Hương mới 26 tuổi lại là chủ quán nên Hương ăn mặt cũng khá thời trang và khiêu gợi.Không những tôi và những người đàn ông nào cũng vậy thôi.Cũng không khỏi đê mê cái vẽ khiêu gợi của Hương.

    [​IMG]Hương tâm sự với tôi về công việt cô ấy cũng khá vất vả,đôi khi mệt mõi ,chán nãn không mún làm gì,nhưng mỗi khi khách đến Hương cũng phải cố gắn vui vẽ miễm cười với khách.

    Tôi thấy cũng tội cho Hương.Hương nói nhiều khi cũng mún đổi sang công việt khác nhưng chưa đủ điều kiện và hơn nữa Hương chưa biết làm gì..Chứ Hương đã quá mệt mõi với công việt bán cà phê lám rồi.

    Tôi là đàn ông nghe những lời của tâm sự từ đáy lòng của Hương tôi cũng không thấy thương tâm cho cô ấy.Đôi khi cũng chạnh lòng nhưng tôi luôn ngăn cản trái tim mình lại. Hơn nữa tôi cũng đã có gia đình và có một con gái rất ngoan,gia đình tôi rất là hạnh phúc!

    Có lẽ sự việt như đã an bài sẵn đang chờ tôi thì phải .Vào một ngày cuối tuần tôi đi làm về tới quán của Hương thì trời đổ mưa đôt ngột.Thế là tôi nghé vào quán của Hương trú mưa.Vì trời mưa to Hương mời tôi vào trong nhà ngồi chứ ngồi ngoài mưa tạc ước hết.

    Trời đã chập tối rồi mà mưa thì không dừng.Tôi không biết bao giờ trời mới hết mưa,tôi hỏi Hương có áo mưa không cho tôi mượn. Nhưng ai ngờ được rằng Hương cũng không có cái áo mưa nào hết. Tôi lo lắng cho gia đình vợ con đan đợi.Tôi lấy điện thoại ra gọi cho vợ tôi báo là anh về hơi muộn vì trời mưa to quá.

    Tôi gọi cho vợ song cũng nhẹ lòng hơn nhiều.Và kiêu Hương pha cho tôi ly cà phê .Hương pha cho tôi song và cũng chẳng làm gì nên ngồi nói chuyện với tôi cho tôi bớt cho vui.

    Mọi thứ như đan lôi kéo tôi gần lại bên Hương.Ngồi bên em,mùi nước hoa của Hương tỏa ra cộng thêm ngoại tình của em thật quyến rũ . Làm cho tôi không khỏi rời đôi mắt nhìn đi đâu được.

    Hai chúng tôi nói chuyên rất vui vẽ cho tới 6h tối thì trời hết mưa.Tôi cũng tạm dừng câu chuyện lại đứng dậy chào Hương về nhà .

    Sau hôm đó trong kí ức tôi luôn áp ảnh hình bóng ngọt ngào diệu hiền của em .Đôi khi muốn quên đi nhưng lại không thể quên được.Và tôi bắc đầu nghé quán em ngày một nhiều hơn nữa.

    Một hôm Hương điện thoại cho tôi mời tôi là chiều đi làm về nghé vào quán em chơi tí rồi về.Hôm đó là sinh nhật em.

    Tôi thấy em cũng chẳng có bao nhiêu là người thân ,đoán chắc sinh nhật em cũng it người,nên chiều đó tôi quyết định nghé vào quán em cùng đoán sinh nhật với em.

    Chiều hôm đó tôi nghé vào và Hương mời tôi vào nhà. Dường như mọi thứ đã chuẩn bị trước rồi thì phải

    Nhưng chỉ có tôi và Hương và không có ai hết.Tôi hỏi em ? Sao lại có em và tôi thôi còn bạn bè em đâu.Em nói.Em lên đây làm ăn cũng ít bạn cũng chẳng có nhiều,có mấy người bạn thân nhưng tụi nó mác công việt đột suất và không tới được.

    Tôi lại càng thấy thương em nhiều hơn!Mọi thứ cũng từ đây mà ra.Em đem ra chai rượu Hennessy VSOP Chúng tôi vui say gầy hết chai rượu.Gần bên em khi có men rượu .Tôi như không kìm được lòng nưa ,thế là một nam một nữ khi say.Chúng tôi chẳng ai còn kìm chế hay nghĩ được gì và rồi tôi ngũ lại quán em luôn.Sáng hôm sau thức dậy thì biết mọi thứ đã diễn ra tối qua thì đã quá muộn rồi.

    Tôi vội vàng móc điện thoại điện cho vợ tôi nói là hôm qua đi sinh nhật bạn anh ,say quá nên ngũ lại nhà nó lun.Sáng nay anh tới luôn công ty.Em ở nhà đừng lo gì nhé.!

    Vợ tôi vốn dĩ rất là tin tưởng tôi nên cũng không hỏi nhiều....!

    Sau hôm đó tôi và Hương đã là của nhau.Tôi thường xuyên đi làm về muộn và trưa thì qua em ăn cơm luôn chứ cũng chẳng mún về nhà nữa.Cuộc tình ân ái giữa tôi và em cứ thế trôi đi không một ai biết.

    Bên em tôi thấy mọi âu lo mệt nhọc cũng tan biến đi nhiều.Tôi thấy vui hơn nhiều khi gặp em.Và tôi bắt đầu thấy ngen vì em bán cà phê.Không biết rồi bao nhiêu người đàn ông xẽ tán em nữa đây.Tôi khuyên em nghĩ mở một cửa hàng tạp hóa khác sinh sống.

    Em kiêu chưa đủ tiền vì quán cà phê này là em thuê mặt bằng chứ không phải của em.Đã chót thương em rồi tôi đành bỏ tiền ra mua cho em một căn hộ để em sinh sống hơn nữa tiện cho tôi và em qua lại với nhau dễ dàng hơn.

    Nhưng khi đó giá nhà chung cư cũng không thấp mà tôi thì không đủ tiền mặt để mua nhà,em thì chỉ có được mấy chục triệu.Tôi bèn nghĩ là là vay tiền ngân hàng .

    Tôi vì thương em rồi cũng không suy nghĩ được nhiều. Tôi dấu vợ tôi và lấy sổ đỏ nhà đi vay ngân hàng để mua nhà cho em.Vì tôi sợ nếu mình đứng tên biết đâu một ngày nào đó vợ tôi biết sẽ tìm hiểu thực hư nên tôi để em đứng tên chủ căn hộ luôn.

    Mua nhà song cho em tôi bắt đầu ít tiêu xài hơn và tôi kiếm tiền làm thêm,ăn ngoài nữa để lấy sổ về. Sau đó một tháng gia đình phía vợ tôi có đám giỗ,Tôi phỉ xin phép công ty nghỉ it hôm đưa vợ con về quê ngoại chơi.

    Được 5 ngày ở dưới quê.Tôi xa em và thấy bắt đầu nhớ em . Tôi mún trể về thành phố để tới chổ thăm em.Sự việt thật đau lòng khi trể về thành phố.Tôi vội đến chung cư thăm em.

    Vì tôi nhớ em lắm rồi.Nhưng không ngờ mọi thứ khiến tôi hục hững khi mà chung cư của tôi mua đã là của người khác rồi không còn của em nữa. Em đã bán căn hộ và đổi luôn số điện thoại luôn.Tôi giờ mới nhận ra mình đã bị em lừa.Tôi như không đi nổi nữa,mỗi bước chân tôi như mất hết sức lực và đầu óc tôi không còn biết sẽ làm sao nữa.!

    Đây cũng là cái kết để anh tìm tới công ty thám tử Bình Dươngchúng tôi tìm giúp anh chị Hương đan ở đâu? Nghe câu chuyện của anh khi kể cho công ty thám tửhúng tôi nghe,tôi thật không biết dùng lời lẽ gì với anh cả...!
     
Đang tải...

Chia sẻ trang này