Tản mạn ... cầu lông

Thảo luận trong 'Tạp chí cầu lông' bắt đầu bởi Thoiemdungkhoc, 18/2/11.

  1. Thoiemdungkhoc

    Thoiemdungkhoc Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    18/10/10
    Bài viết:
    1,360
    Nghiêm túc cầu lông

    Theo các chuyên gia đánh giá, cầu lông là bộ môn thể thao có cường độ vận động cao thứ nhì (chỉ thua môn bóng rổ). Môn bóng đá chạy nhiều là thế nhưng mới chỉ đứng ở vị trí thứ 8 thôi đấy. Đặc điểm của cầu lông là người chơi luôn ở thế bị động, đòi hỏi phải nhanh, nhạy, phán đoán chính xác vị trí lên cầu của đối phương, vị trí đứng của đồng đội mình, động tác phải mạnh (dùng lực cổ tay là chủ yếu) nhưng lại phải kết hợp với sự khéo léo, dẻo dai của cả cơ thể. Cầu lông cũng đòi hỏi sự khôn ngoan, biến hoá trong lối đánh, nhanh nhạy phát hiện những yếu điểm của đối phương để khai thác. Lốp cầu dài để kéo đối phương ra phía sau rồi bất ngờ bỏ nhỏ phía trước, đưa tay bên phải nhưng lại đánh cầu sang trái, dứ dứ cho đối phương tràn lên nhưng lại đẩy cầu ra sau ... là những chiêu mà không cầu thủ nào là không biết, biết rồi nhưng vẫn cứ bị lừa, bị thua hoài.

    Chơi cầu lông khi đã trở thành thói quen, niềm đam mê thì thật khó mà từ bỏ. Đã gần 10 năm nay, mùa đông cũng như mùa hè, nắng cũng như mưa, sáng nào không dậy sớm đánh cầu là ngày ấy mình cứ bần thần, mỏi mệt, không làm được việc gì cho nên hồn.

    Và nếu có ai hỏi niểm tự hào lớn nhất của mình là gì thì câu trả lời sẽ là : "được cùng chồng vác vợt đi đánh cầu lông mỗi sáng"

    Triết lý ...cầu lông

    Mình có ông anh làm giám đốc một doanh nghiệp xây dựng. Trước đây anh cũng chơi cầu lông, nhưng từ khi làm giám đốc thì chuyển sang chơi tennis. Anh em gặp nhau, anh hăng hái rủ mình sang chơi tennis vì "thấy em có dáng người phong độ và có tố chất". Khi nghe mình từ chối, anh lên tiếng kẻ cả: " chắc em không muốn vì coi ten nis như môn thể thao quí tộc, tốn kém chớ chi". Mình bảo: "không phải thế, mà vì em không muốn người khác phải đi nhặt banh cho mình."

    Nghe vậy, ông anh mình trợn mắt: "trời ơi, cái con này, tưởng mày tân tiến hiện đại ra răng chớ bữa ni mà mày còn nghĩ rứa a?. Bây chừ xã hội phân công rồi, ai đánh banh thì đánh, ai lượm banh thì lượm chớ. Mà chúng nó làm thế đều có tiền cả đó, không có làm không công đâu"

    Nghe thế, mình mới tức khí lên bảo: "Em nói anh nghe nè. Môn ten nis của anh có khi không tốn tiền bằng môn cầu lông của em đâu đấy nhé. Một hộp banh của anh cũng chỉ ngang giá một hộp cầu lông của em thôi, có khi còn ít tiền hơn đó. Cái vợt của anh cũng thế. Thế nhưng em không muốn chơi tennis vì chỉ đơn giản rằng em không muốn người khác phải đi nhặt banh cho mình. Mình đánh cầu lỗi thì mình đi lượm cầu giống như thể cái gì mình làm sai thì tự mình phải là người phải chịu trách nhiệm. Ít nhất là trong việc chơi".

    Nghe xong, ông anh mình im lặng, không nói tiếng nào. Từ đó hết rủ mình đi đánh tennis cũng như hết ba hoa cái sự thắng thua, rồi các mối quan hệ này nọ trên sân...

    Rồi đến một anh bạn khác mới tập chơi cầu cứ bảo "em đánh nhè nhẹ cho anh đỡ nhé". Mình cũng nói thẳng thừng: "chơi cầu lông em không thích những người cứ nâng niu, đánh nhẹ nhàng với mình. Như vậy mình sẽ không lên tay được. Em muốn họ cứ chơi hết mình, đập mạnh, đánh hiểm... thì mình mới tiến bộ được. Lần thứ nhất không đỡ được, lần thứ ba, thứ tư không đỡ được nhưng lần thứ năm thì mình sẽ phải đỡ được"

    Nhí nhố cầu lông

    Trên sân cầu lông cũng xảy ra nhiều tình huống ái ố, hỷ nộ không kém gì những sinh hoạt tập thể khác. Trên sân, ông chồng đánh cầu thì chị vợ ở ngoài hò hét: "chồng ơi, cố lên! cố lên!". Bất kể lãnh đạo hay nhân viên, đã vào sân coi như bằng vai phải lứa, tha hồ hò hét, chỉ chỏ. Có anh Giám đốc, sau khi đỡ hụt quả cầu quay lại mắng anh nhân viên (cùng một bên với mình) rằng: " Tớ đã bảo "kìa!" rồi mà cậu lại đánh trượt". Một chị hồn nhiên nói với anh đồng đội: "anh ở trên cứ đẩy sâu sâu vào nhé!". Có ông Bộ trưởng đạo mạo nhưng vào sân cũng vô tư la hét, nhảy nhót chả kém gì ai. Thể thao đã thực sự kéo xích mọi người trong một niềm đam mê chung. Có những phút giây sảng khoái khi cùng nhau đọc mấy câu thơ vui:

    Hoan hô phong trào đánh cầu

    Lông cơ quan được đứng đầu toàn tinh (tỉnh)​

    hoặc

    Cơ quan có phong trào cầu

    Lông vừa mới nhú lúc đầu còn thưa​

    hoặc

    Chị em mặc váy đánh cầu

    Lông bay vun vút qua đầu anh em​

    Có người tức cảnh sinh tình, tả về khí thế phong trào cầu lông cơ quan mình bằng mấy câu thơ:

    Chiều chiều ai nấy quần đùi

    Áo thun vác vợt thấy vui dễ sờ (sợ)
    Vui vẻ, sảng khoái nhưng trên sân cũng không hiếm những người có máu ăn thua, thích chỉ chỏ bày vẽ, nhăn nhó người khác trong khi bản thân mình thì đánh dở ẹc. Có trường hợp ông chồng tức khí bẻ gãy vợt bà vợ chỉ vì chị này đứng ở phe đối phương mà đánh thắng chồng (!). Rồi không thể nói những tai nạn, rủi ro khi ham cầu mà sái chân, bong gân là chuyện thường ngày hoặc nặng hơn thì bầm mắt vì bị cầu đánh vào, rách mặt vì vị vợt của đồng đội khua trúng. Có bà vợ ham đánh cầu quá nên đôi khi cũng bị đức ông chồng cằn nhằn (hoặc ngược lại) nhưng nói chung, chưa thấy ai phải ly hôn vì ham cầu lông.

    Nói đến cầu lông không thể không nói đến ông Chủ tịch Liên đoàn cầu lông Huỳnh Văn Chính. Nhắc đến cái tên này mọi người biết ngay bởi đấy là một người nổi tiếng về nhiều lĩnh vực: một giám đốc giỏi của Công ty Dệt may 29-3, một đại biểu Quốc hội tích cực, và là một người có khiếu hài hước đặc biệt. Ông khoe : "mình có mấy câu thơ đọc cho nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải (Chủ tịch danh dự liên đoàn cầu lông) nghe, Thủ tướng thích lắm:

    Chẳng nên cầu danh cầu lời

    Cầu lông sẽ kéo vòng đời dài hơn

    Từ dân cho chí các quan

    Khắp thành đô, khắp thôn làng đều chơi"​

    Có lẽ cũng nên mượn lời thơ của ông chủ tịch liên đoàn cầu lông để kết thúc bài viết này./.

    (Sưu tầm)​
     
  2. Boy_Soldier

    Boy_Soldier Thành viên Xuất Sắc

    Tham gia ngày:
    21/9/10
    Bài viết:
    5,406
    :67::67::67::67::67:
    :tgcl::tgcl::tgcl::tgcl::tgcl::tgcl::tgcl:
     
  3. thamtulungdanh

    thamtulungdanh Thánh vũ

    Tham gia ngày:
    4/9/10
    Bài viết:
    5,010
    hihi, đúng như bác chủ share, đúng là có những chuyện ấy trên sân cầu...vui nhất là những lúc vào độ...nhưng chỉ vui thôi nhé...còn thắng thua, ăn thua, cáu gắt thì em say goodbye ngay..sân em hay chia phe đánh với nhau rồi sau đó đi uống nước hoặc karaoke... sân em có Bố - tụi em quen gọi vậy rồi, tại Bố là người dạy dỗ, chỉ bảo bọn em từ lúc bọn em còn chập chững mới biết chơi cầu lông- là động lực để bọn e tham gia tập luyện, chơi ( thi đấu) cũng có lúc bị la " đánh mà đánh thế à, đã bảo bao nhiêu lần", hihi, nhưng nói thì nói vậy thui chứ yêu thương mấy đứa con tinh thần này lắm ấy ạ.. đó là chưa kể nhưng lúc anh em hăng máu..chia phe oánh coi ai được chổ nào, chưa được chổ nào...rồi sau đó rủ nhau đi Karaoke..hihi..đó là những kỉ niệm đáng yêu của sân em...mà e chỉ cảm nhận được khi đến với môn cầu lông từ những ngày đầu... cũng có những ACE phải đi làm..đi xa... cũng có người vì công việc phải bỏ cầu lông..cũng có nhiều chị em cũng ko tiếp tục chơi cầu lông cũng vì chăm con thương chồng nên cũng ko tham gia chơi cùng ACE và Bố ở sân được...nhưng lâu lâu lên gặp lại cũng rất vui..giao lưu..cười đùa...

    Vào sân là cứ đánh hết mình, cống hiến đường cầu đẹp cho cả 2 bên, có gì học hỏi lẫn nhau nữa ấy chứ...tỉa tót. trên dưới..bỏ nhỏ..ép cầu...phông cao...đập đập và đập...đủ thứ, tất cả đề đem ra dùng hết, chủ yếu là vì niềm đam mê...:tgcl: và giải trí...relax sau một ngày học tập và làm việc....

    :tgcl: :tgcl: :tgcl: :tgcl:

    :tgcl: :tgcl: :tgcl: :tgcl:
     
  4. haidang238

    haidang238 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    13/9/10
    Bài viết:
    1
    cho minh hoi cach tap luyen the nao de co 1 phan xa cau ( thu cau ) tot

    --- Cập nhật thêm ---

    mih bi hog phong tieng viet ss
     
  5. Luonghai

    Luonghai Thánh vũ

    Tham gia ngày:
    16/3/10
    Bài viết:
    5,656
    Đã có vinh dự được đánh với "Bố" của tụi em 2 buổi và có 1 trận "Bố" cố tình dấu nghề nên thả cho thắng ^^. Hy vọng sẽ còn gặp "Bố" tụi em nhiều lần nữa :)
     
  6. thamtulungdanh

    thamtulungdanh Thánh vũ

    Tham gia ngày:
    4/9/10
    Bài viết:
    5,010
    haha, ok luôn chị à, chắc 1 năm ít nhất là 2 lần Bố ra Hà Nội, lúc đó tha hồ mà mời Bố tới sân chơi...hihi..
     
Đang tải...

Chia sẻ trang này