RÔ_MÊ_Ô VÀ JUY_LI_ÉT thời nay!!!

Thảo luận trong 'Thơ và Truyện' bắt đầu bởi cẩm vân, 30/3/10.

  1. cẩm vân

    cẩm vân Siêu sao

    Tham gia ngày:
    8/3/10
    Bài viết:
    787
    Rô_mê_ô và juy_li_ét thời nay!!!

    JUY_LI_ÉT GỮI RÔ_MÊ_Ô!

    Bệnh viện…ngày…tháng…năm…

    Rô_mê_ô chàng hỡi!

    Em đã nhận được thư của chàng khi đang nằm trên giường cấp cứu. Cửa sổ bên hông mở ra đầy ánh trăng, và trên đầu em lủng lẳng không phải một vì sao, mà là một chai nước biển.

    Rô_mê_ô thân yêu!

    Tình yêu của chúng ta không gươm giáo nào chia cắt được. Trước mũi kiếm của chàng, kẻ thù sẽ đứt làm ba mảnh, kẻ ghen tỵ sẽ chạy trốn và kẻ nghi ngờ sẽ phải tháo thân cho nhanh.

    Chàng là người đàn ông can đảm nhất, cao thượng nhất mà em biết trên cõi đời này.
    Khi trong đêm,chàng leo cây rồi từ cây leo vào ban công, sau đó từ ban công nhập vô cửa sổ, em hiểu ngay rằng chàng có sức khỏe phi thường, có đôi chân dẻo dai và sự liều lĩnh mà chỉ những kẻ được con tim mách bảo mới có được.

    Nếu hai ta sống với nhau, hai ta sẽ là ngọn hải đăng rực sáng của tình yêu. Ánh đèn từ hải đăng đó sẽ chiếu xa vạn dặm, khiến tất cả chàng trai cô gái trong quá khứ, trong hiện tại và trong tương lai hướng về.

    Em hoàn toàn hiểu rõ tầm quan trọng của tình yêu này.Một tình yêu không dành cho hai người, mà cho toàn nhân loại.
    Trong đại dương của những lo toan vụn vặt, những công việc nội trợ kiệt sức, những chi phí vớ vẩn phát sinh thì tình yêu của chúng ta như hòn đảo xanh, khiến mọi người cố gắng bơi về trong hy vọng lóe lên.

    Rô_mê_ô chàng hỡi!

    Đỉnh cao của tình yêu là đám cưới. Đỉnh cao của đám cưới là đêm trước đám cưới. Em đã thức suốt đêm. Em ủi đồ, em gắn hoa, em thử giày, em xỏ găng tay. Như chàng đã hiểu, toàn bộ trang phục cưới đều phải thuê. Khi thuê mang về phải kiểm tra lại vì đã bao lần trả tiền một thứ, chúng lại giao một thứ khác.

    Cho nên buổi sáng hôm ấy, em vô cùng mệt. Tất nhiên đó là mệt trong hạnh phúc, mệt trong sung sướng. Nhưng về cơ bản, vẫn là mệt. Vẫn vã mồ hôi và vẫn chân run.

    Rô_mê_ô chàng ơi!

    Do đó, việc em dừng lại trên đường, ăn tô bún bó là việc quá nên làm.
    Em tin chắc rằng nếu chàng là em, chàng cũng xử sự chả khác gì (có khác chẳng là tô bún của chàng có nhiều ớt hơn).
    Em đã ngồi xuống, đã ăn một cách khờ khạo và trong sáng, ngây thơ.
    Còn việc tại sao lại lựa chọn hàng bún đó thì Rô_mê_ô chàng ơi, cái phố ấy có gì đâu để chọn.

    Chàng là dân quý tộc, dân thành thì, chàng hiểu quá rõ chẳng phải phố nào cũng có khách sạn năm sao. Chưa kể, vào khách sạn năm sao, gọi một tô bún từ lúc đọc thực đơn đến lúc bưng ra khéo đám cưới đã trở thành kỷ niệm.

    Cho nên em đã ngồi xuống cái ghế đẩu bằng nhựa đó. Em còn kịp nhận ra nó có ba chân lành, một cái chân phải buộc bằng dây. Nhưng có sao.
    Chung quanh em rất nhiều các tiểu thư, các công tử đàng hoàng. Họ không hề có vẻ ngại ngần gì, và không một cử chỉ nào tỏ ra nơi này không xứng đáng.

    Rô_mê_ô chàng hỡi!

    Nhắc tới chỗ ăn mà không nhấc tới bản thân tô bún là một thiếu sót thần kỳ. Tô bún ấy mới xinh đẹp, hấp dẫn và trác tuyệt làm sao.
    Nó nổi bật với những cọng bún to, đầy nghị lực màu vàng nhạt, và được trang điểm bằng những cục giò chắc nịch, vạm vỡ đầy kiêu hãnh.
    Bao phủ trên ấy là lớp nước dung đỏ sánh, hình như được ninh nhừ từ trước công nguyên, với những lát ớt tươi nở nụ cười lấp lánh.

    Tuyệt hơn tất cả là đĩa rau. Gồm mười bốn loại rau có tên và sáu loại chưa khi nào được thống kê trong từ điển.
    Rau được xếp một cách đầy ngẫu hứng, với những cọng bung ra táo bạo trên bàn, rau còn được bốc bằng những ngón tay căm thù xà bong và cứ 5 phút lại vui vẻ quệt vô quần.
    Rau đầy trẻ trung, năng động, gần gũi, thân quen.

    Trong những hình tượng đẹp như thế, trong tâm trạng nóng lòng vì tình yêu như thế, Rô_mê_ô chàng hỡi, chả lẽ em còn để ý tới những thứ vở vẩn như xô nước rửa chén hoặc miếng giẻ lau bàn?
    Mặc dù em hiểu chắc chắn rằng miếng giẻ ấy không hề là tấm khăn voan. Nó cững bà dày như áo giáp.

    Em đã ăn một tô cho em, và một tô nhỏ nữa cho chàng.
    Tất cả những gì chúng ta làm, đều làm cho hai người, toàn nhân loại đã tin như thế.

    Và tất nhiên, em đã dùng hai đĩa rau sống cực to.Cuối cùng em chiêu miệng bằng ly lớn nước nâu nâu mà cả thế giới đều tin đấy là trà đá.

    Sau đó em chạy đi. Chạy đến với Rô_mê_ô, đến với người mà em yêu quý hơn tất cả mọi thứ trên đời. Nhưng em không sao chạy được đến nơi.

    Các điều mà giáo gươm, mà lề thói phong kiến, mà sự hận thù không làm được thì con vi khuẩn tiêu chảy cấp, hỡi ôi, đã làm được một cách nhanh chóng đến không ngờ.
    Em muốn quỵ xuống giữa đường. Cả thành phố xúm lại, nâng em lên, đưa em vào phòng cấp cứu trong tiếng nhạc hào hùng và trong ánh lửa cháy cao từ hàng trăm bó đuốc…

    Rô_mê_ô chàng hỡi!

    Con vi khuẩn tả đã chia lìa đôi ta.Em đã nhìn thấy chàng tới thăm em, mắt rưng rưng, tay cầm bó hoa hồng đứng sau cửa kính.
    Chàng muốn ôm em vào long nhưng sợ bị lây. Đấy là nỗi sợ hoàn toàn hợp pháp, em không hề có ý định trách chàng.

    Rô_mê_ô thân yêu!

    Em hối hận vô cùng. Gía như em đừng ăn, hoặc có ăn thì đừng tham rau sống. Nhưng đây là Juy_li_ét, em trước tiên vẫn là một thiếu nữ ngây thơ. Mà ngay cả những người không ngây thơ thì cũng đâu nhìn thấy vi trùng. Điều trớ trêu là đấy.

    Thôi em dừng bút. Xin chàng hãy tin em và hãy chờ đợi. Không có gì ngăn cách được chúng ta, ngay cả một cơn dịch tả.
    Em hoàn toàn tin chắc điều này.

    JUY_LI_ÉT CỦA CHÀNG.

    (Sưu Tầm)

    PS: Than ôi!! Cuộc đời thật lắm trái ngang. Ngày xưa, thù oán, giáo gươm chia lìa đôi tình nhân. Ngày nay , thế giới yên bình, những tưởng họ sẽ thảnh thơi an hưởng hạnh phúc đến trọn đời trọn kiếp. Thế mà …lại trắc trở . Nhưng không trắc trở thì lấy đâu chuyện để nói, mà cũng chẳng có cơ hội để Rô_mê_ô và Juy_li_ét nổi tiếng.

    Dù sao cũng cần rút kinh nghiệm của cụ Sheakespeare, bây giờ mọi người sinh con nhớ xem ngày giờ …
    Để con lận đận tình duyên hết kiếp này sang kiếp khác, cụ Sheakespeare cũng xót xa lắm. Chẳng biết giờ đây không còn cụ, con vi khuẩn tả xấu xa kia có chia lìa lứa đôi này được không?
    Vì nó mà đau đớn của Juy_Li_ét chuyển dần từ tim xuống bụng . Chẳng biết còn chuyển xuống đâu nữa???
    Juy_li_ét có vượt qua cơn hoạn nạn để đến được với đỉnh cao của tình yêu cùng Rô_mê_ô??
    Chờ thư của Rô_mê_ô gữi Juy_li_ét..!!

    Hồi sau sẽ rõ…:36::36:
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/4/10
  2. bsthuy0180

    bsthuy0180 Thành viên Tích cực

    Tham gia ngày:
    21/1/10
    Bài viết:
    135
    Cảm ơn Cẩm Vân nhé!

    Không chỉ phẩy khuẩn tả đâu, bây giờ còn nhiều loại vius, vi khuẩn khác nguy hiểm hơn đấy! hi hi... Cẩm Vân muốn tìm hiểu thì gửi tin nhắn riêng cho mình nhé!!!:79::79::79:
     
  3. cẩm vân

    cẩm vân Siêu sao

    Tham gia ngày:
    8/3/10
    Bài viết:
    787
    Cám ơn bạn Thien binh!!
    Ông bà có câu" phòng bệnh hơn chữa bệnh", nhưng không chữa bệnh làm sao gặp được bác sỹ phải không.
    Juy_li_ét tìm đến Rô_mê_ô thì đúng rồi. Còn thien binh, qua thegioicaulong.com bạn không cần chữa bệnh mà vẫn gặp bsthuy0180 mà!! Biết đâu....
     
  4. cẩm vân

    cẩm vân Siêu sao

    Tham gia ngày:
    8/3/10
    Bài viết:
    787
    Thư của Rô_mê_ô gửi Juy_li_ét!!

    Bệnh viện…ngày …tháng…năm…

    Juy_li_ét nàng hỡi!

    Lại một lần nữa như cả triệu lần, ta muốn kêu lên rằng ta yêu nàng. Trái tim ta, miếng phổi ta, túi dạ dày ta cùng với tất cả các bộ phận có liên quan đều thuộc về nàng mãi mãi.
    Không có gì có thể lay chuyển được tình yêu đó, và tại vì sao lại lay chuyển chứ? Nếu như trước sắc đẹp của nàng mặt trời sẽ ngừng mọc, tinh tú sẽ lu mờ và thần công lý sẽ bẻ gãy gương thiêng liêng mà quỳ dưới chân nàng đúng như Shếch_xpia đã viết thì tại sao ta lại không nghe lời ông ấy. Ta không cự cãi làm gì.

    Tình yêu của hai ta là bất tử. Nó vượt lên không gian ( chắc nàng cũng biết, những tên gian thần ở đâu cũng có, kể cả ái tình ).
    Chúng ta là mãi mãi. Chúng ta sẽ làm cho các từ như ly dị, cằn nhằn , theo dõi, lục túi, xem trộm tin nhắn trong điện thoại hoặc tra khảo nhau khi về khuya…sẽ không còn đất sống trong hạnh phúc gia đình.

    Juy_li_ét nàng hỡi!!

    Ta chưa khi nào nghi ngờ, và cho phép kẻ nào nghi ngờ tình yêu bất diệt của hai đứa mình. Một số vở kịch về Rô_mê_ô và Juy_li_ét được dàn dựng cẩu thả, một số bộ phim về Juy_le_ét và Rô_mê_ô dùng tài tử già, nhưng điều đó không hề ngăn cản hai chúng ta đi vào truyền thuyết của nhân loại và đọng lại ở đó một cách kiêu hùng.

    Juy_li_ét bé bỏng!

    Nếu chúng ta cưới nhau, chắc chắn tình yêu sẽ trở nên tuyệt đỉnh, nhưng muốn thế thì phải cưới có mặt.Muốn có mặt thì phải tới dự.
    Toàn thế giới đều biết khi nàng tỉnh dậy thì ta đã uống thuốc độc nằm đó. Tâm hồn ta không thể tới dự được, còn một số thể xác dù cao quý đến đâu, nhưng bất động thì có tới cũng chả ích gì.
    Vậy, là nàng bèn vội vã uống thuốc và cũng đi luôn. Đám cưới không thành. Tình yêu tan tành như cái bình pha lê rơi từ ngọn cây đầy hoa xuống đất.

    Nhưng thực ra không phải thế, Juy_li_ét nàng hỡi! Ta biết thực ra câu chuyện đơn giản và có sức sống, có giá trị nhân bản hơn nhiều, và bi kịch hơn nhiều.
    Nàng lao tới chỗ Rô_mê_ô làm đám cưới. Lao đi bằng đôi chân trần xinh xinh, bé nhỏ, trăng trắng như đôi cánh chim câu. Mắt nàng mở to, miệng nàng hé ra, tóc nàng tung bay như một thiên thần.

    Nhưng đường thì dài ( đường của các cặp tình nhân chân chính, khốn khổ thay, bao giờ cũng dài ). Do đó, nàng đói, nàng cần phải ăn.
    Ôi cuộc sống, ôi hạnh phúc, ôi tình yêu. Ta cầu trời có một cách gì để không ăn mà vẫn nhảy múa, vẫn tay trong tay, vẫn ngồi dưới ánh trăng và nói những lời có cánh.Nhưng cái cách thanh cao rực sáng ấy lại chưa đến, và chúng ta vẫn cứ phải nhẫn nhục ăn trong khi chờ đợi.

    Nàng muốn ăn, vì thứ nhất nàng đói. Không có gì thuộc về con người mà xa lạ đối với nàng.
    Thứ hai, nàng quá hiểu là nếu không ăn thì trong đám cưới cô dâu và chú rể sẽ chả còn sức ăn gì. Họ bị chìm ngập trong chúc tụng và trong việc chào quan khách; họ kiệt sức vì cắt bánh và vì đếm phong bì.
    Tất cả sách vở đều dặn ăn trước là khôn ngoan trong mọi vấn đề, đặc biệt là vấn đề cưới xin.

    Cho nên nàng đã đưa mắt nhìn quanh.Tìm một chỗ ăn hợp khẩu vị, hợp thời gian và hợp túi tiền . Kia rồi, một quán bún bò ở ven đường. Một quán quen thuộc, thân thương và thuận tiện như hàng trăm hàng ngàn quán ăn trong kinh thành cổ kính.

    Juy_li_ét dịu dàng khép nép như bản chất quý tộc của nàng, ngự xuống một chiếc ghế đẩu nhựa và gọi một tô. Nàng còn nhẹ nhàng dặn kỹ bà bán hàng là lấy giò nạc. Vì bún bò, như sử sáchđã viết, có loại nạc, có loại gân, loại mỡ và loại bèo nhèo.
    Tất cả các loại đều bình đẳng với nhau và sự phân biệt hay đối xử bất công đều là tội ác. Nàng kêu nạc chỉ vì nàng thích nạc, chứ chẳng có ngụ ý gì như các nhà phê bình nghệ thuật hay đồn thổi.

    Sau đó, khi tô bún được bưng ra, Juy_li_ét cũng xử sự như hàng triệu thiếu nữ thành phố rơi vào hoàn cảnh đó: nàng ăn.
    Nhưng là một tiểu thư khả ái, sự ăn của nàng mới quyến rũ làm sao. Cách cắn của nàng đầy thơ mộng, cách nhằn xương của nàng đầy tinh tế và cách trộn rau của nàng đầy kiều diễm. Đấy không phải là nhai, nuốt thông thường. Đấy là kiệt tác.

    Ăn xong tô bún, nàng lau miệng bằng cái khăn trắng muốt do ta tặng, có thêu hai con chim bồ câu đang ngậm mỏ nhau. Đấy là một chủ đề vĩnh cửu, ta mua trên phố Hàng Đào, khăn thoang thoảng mùi nước hoa vì rất ít dung để lau. Với tình yêu, khăn thường để vẫy.

    Rồi nàng gọi them một tô nữa. Có ba lý do để làm việc này.
    Nàng còn đói, bún quá ngon, và quá rẻ. Mặc dù chưa khu nào là một thiếu nữ tính toán, nàng vẫn hiểu hôn nhân còn dài, và sự phát sinh chi phí sẽ diễn ran gay sau đám cưới, phát sinh đến đầu bạc răng long, và chẳng có gì hại đến việc tiết kiệm sớm.Cách tiết kiệm dễ chịu nhất là gặp rẻ thì hãy ăn thêm.

    Thế là Juy_li_ét của ta làm tô bún thứ hai. Ít thịt, ít bún hơn nhưng vẫn giữ nguyên rau sống. Rau sống là một thực phẩm rất đẹp da.
    Ăn xong, nàng đứng đậy, nàng lại chạy tiếp đến Rô_mê_ô, đến chỗ hai họ, đến chỗ cả trái đất đang chờ. Nếu Rô_mê_ô và Juy_li_ét cưới được nhau, chả có ai còn lý do để trì hoãn.

    Nhưng số phận thật tàn ác. Hạnh phúc thật là mong manh, cuộc đời thật bất công. Mới chạy vài trăm mét, bụng nàng sôi lên.Một kiểu sôi hoàn toàn khác lối sôi của trái tim, của trí tuệ. Một kiểu sôi có tên rất tầm thường, không chút nên thơ và lãng mạn, có cái tên thô lỗ là tiêu chảy cấp.

    Juy_li_ét nàng hỡi!

    Ta sẽ chỉ nhắc tới cái danh từ kém tế nhị đấy một lần thôi. Vì nó hoàn toàn tương phản với vẻ đẹp và sự thánh thiện của nàng. Nhưng bệnh tật thì phải chữa, muốn chữa phải gọi đúng tên.
    Vậy là nàng chạy thẳng vô phòng cấp cứu. Chạy với tốc độ mà con nai, con báo cũng phải thèm thuồng. Chạy tới nơi, nàng ngã vật ra, và ở trong đó mười ngày lien tiếp.

    Juy_li_ét nàng hỡi!!

    Vậy là đám cưới chúng ta không thành. Tình yêu của chúng ta gián đoạn. Một tô rưỡi bún bò, cộng them hai phần rau sống rửa qua loa đã giết hại tình yêu một cách dã man.
    Chắc ta không cần nói với nàng là ta buồn và đau khổ thế nào.
    Trái tim ta đã nát nhừ như canh bún. Nhưng ta vẫn đợi nàng. Bệnh tật rồi sẽ qua đi. Chỉ có tình yêu là bất diệt.

    RÔ_MÊ_Ô CỦA NÀNG

    (Sưu tầm)

    PS:
    Thưa cụ Sheakespeare , chúc mừng cụ. Dù không có cụ bên cạnh, nhưng Rô_mê_ô và Juy_li_ét bé bỏng của cụ vẫn vượt qua bao chông gai, để đến bên nhau. 1 con chứ 1 vạn con vi khuẩn tả cũng không ngăn nổi tình yêu xuyên lịch sử, xuyên lục địa của họ.
    Năm tháng trôi qua,họ vẫn khẳng định được mình là dân quý tộc , ăn chơi không sợ mưa rơi. Bay từ nước Anh tráng lệ của họ về Việt Nam rồi phi thẳng đến Hàng Đào để mua 1 cái khăn mùi xoa cho người yêu.

    Dưới con mắt của 1 chuyên gia tư vấn tình yêu trẻ tuổi dày dặn kinh nghiệm (tự phong chức vì chả ai công nhận,hix!) thì sở dĩ Rô_mê_ô và Juy_li_ét được như vậy bởi vì:

    Họ biết quan tâm_ chia sẻ_bao dung _ tha thứ cho nhau, và 1 điều quan trọng nữa là họ rất trân trọng/tôn trọng nhau. Chỉ ngắn ngủi vậy thôi nhưng những từ đấy chứa đựng hạnh phúc của chúng ta. Đấy cũng là điều mà chuyên gia muốn gữi gắm đến mọi gia đình, mọi cặp tình nhân để các bạn luôn cảm thấy hạnh phúc bên nhau.

    Một lần nữa xin chào cụ Sheakespeare . Chào Rô_mê_ô và Juy_li_ét của nước Anh quý tộc.
    Chúng tôi quay về Việt Nam xinh đẹp, tìm hạnh phúc trong nỗi lo cơm áo gạo tiền hàng ngày. Quê hương chúng tôi cũng có cặp tình nhân nổi tiếng, họ không thanh cao như Rô_mê_ô và Juy_li_ét nhưng họ là con của cụ Nam Cao. Vâng, mọi người đã biết tôi nhắc đến ai rồi chứ!! Chúng ta quay trở về làng Vũ Đại năm xưa, với cái lò gạch cũ nát và... gặp Chí Phèo_ Thị Nở.
    Chí Phèo_Thị Nở tái suất giang hồ!!!
    Hồi sau sẽ rõ...:36::36:
     
  5. cẩm vân

    cẩm vân Siêu sao

    Tham gia ngày:
    8/3/10
    Bài viết:
    787
    Cám ơn thien binh.ảo tưởng và mơ mộng là 2 trong số những bệnh của người đang yêu.Thưa bạn, Chuyên gia cũng như bác sỹ, phải biết bệnh mới trị được bệnh.
    Bạn yên tâm, chúng ta sắp gặp gỡ cặp tình nhân rất nổi tiếng, yêu nhau thật sự mà không hề ảo tưởng và mơ mộng tý nào. Rất mong sự chào đón của bạn...
     

Chia sẻ trang này