Nỗi niềm của người đàn ông trong cảnh "gà trống nuôi con"

Thảo luận trong 'Quà tặng cuộc sống/ Tấm lòng từ thiệ' bắt đầu bởi công danh, 21/4/16.

  1. công danh

    công danh Thành viên Chính thức

    Tham gia ngày:
    31/3/16
    Bài viết:
    21
    Giới tính:
    Nam
    Chị đi lâu gồi, chưa biết đấy thôi, ở quê mình có 10 người vợ đi lao động xuất khẩu (xuat khau lao dong han quoc) cùng với vợ em thì có đến 8 người đã ly dị, còn 1 người chồng buồn quá uống rượu say gồi chết, còn lại một mình em sống được thế này là giỏi lắm rồi đấy. Chị ạ! Em tính sai nước cờ, cứ tưởng cho vợ đi xklđ (XKLĐ) để đổi đời ai dè giờ đã đổi đời thật, nhưng theo một hướng khác.

    Đã hơn mười năm tui mới về quê, quê tui nay hoàn toàn đổi khác, nhà cao tầng mọc lên san sát thay cho những mái rạ, mái tranh thủa nào, cổng vào thôn ấp thời điểm này đường bê tông hóa, tui choáng ngợp trước sự đổi thay của quê hương.

    Vì đã lâu không về nên mấy đứa em con cô, con chú mừng lắm đến hỏi thăm trong số mấy đứa em, tui để ý đến Nga là đứa em con cô ruột, bố là liệt sỹ thời chống Mỹ, mẹ mất sau đó một năm vì quá nhớ thương chồng, để lại ba đứa con thơ dại phải sống nương nhờ bên ngoại, bên nội.

    [​IMG]

    tui hỏi Nga: “Cuộc sống của em Hiện tại như thế nào?”. Nga cười: “Tạm tạm chị ạ”. Mấy đứa em khác chêm vào: “Chị chưa biết đó thôi, vợ nó đi xklđ (XKLĐ) ở Hàn Quốc, mới xây nhà to lắm nhất họ mình đấy”. “Chị mừng cho em đấy Nga ạ!”. “Chị ạ! Biết ngoài mà không ai biết trong đâu! Tối em mời chị đến nhà em chơi, em sẽ tâm tình với chị nhiều”. Tối đó tui đến thăm Nga, đúng là ngôi nhà của Nga to và đẹp hơn tui tưởng, chẳng khác nào một biệt thư ở thành phố, trong nhà có đầy đủ mọi tiện nghị sinh hoạt đắt tiền, có bồn tắm nóng lạnh, các phòng ngủ thiết kế chẳng khác gì khách sạn. tui hỏi: “Các cháu đi đâu hết?”. Nga buồn rầu nói: “Con em nó bỏ nhà đi vào Đà Nẵng kiếm sống cả rồi”. “Sao em không cho các cháu ăn học đến nơi, đến chốn?”. “Con em nó thấy mẹ nó Thật vậy nên nó buồn bỏ học và đi theo đám bạn bè, em nói nó có nghe đâu”, tôi không mún khơi thêm nỗi buồn của Nga nên tui chuyển hướng sang chuyện khác. Thấy tôi đi từ trong ra ngoài nhà , miêng luôn xuýt xoa khen. Nga phân bua: “Chị đừng thấy thế mà tưởng em có một c/sống sung sướng, hạnh phúc”. “Thế cậu còn muốn gì Hơn nữa nào?”. Như đoán biết được tâm trạng của tôi Nga rơm rớm nước mắt nói: “Vợ em đi xuất khẩu lao động (XKLĐ) tính đến nay đã mười năm. Ngày vợ em đi xklđ (XKLĐ) lúc đó hai đứa con em còn nhỏ dại lắm, nhưng vì chạy theo cơn sốt muốn đổi đời, nên em đã tán thành cho vợ đi làm Ô sin nước khác qua môi giới trung gian bên ngoài nên chi phí đi xuất khẩu lao động Hàn Quốc rất cao chứ ko phải của nhà nước. Khi vợ đi gồi em mới cảm thu về sự trống trãi cô đơn và cảnh gà trống nuôi con, tối đến thẳng nhỏ nó cứ sờ vú em hoài nhột không chịu được, nhưng rồi cũng quen. Những năm đầu chưa có tiền gởi về cha con em lần hồi rau cháo nuôi nhau, vừa nuôi con ăn học, vừa kiếm tiền để sống. Năm đầu mới sang cô ấy thi thoảng có gọi điện cho em, nhưng sang đến năm thứ hai thì cô ấy không gọi điện cho em nữa mà chỉ gọi về hỏi thăm con, nếu em cầm máy thì cô ấy cúp máy nói bận. Những lúc Vậy là em sống trong tâm trạng buồn bực và tức giận. Chưa đâu chị ạ! Những năm sau khi có tiền thì vợ em lại không gởi tiền trực tiếp về cho em, sợ em ở nhà tiêu pha, ăn phá. Nên cô ấy gởi tiền về cho anh vợ, một tháng anh ấy chỉ đưa cho ba cha con em một triệu rưỡi và nói thu nhập đi xuất khẩu lao động Hàn Quốc thấp lắm, thử hỏi vừa nuôi con ăn học, vưa hiếu hỷ bà con lối xóm, một tháng ngần ấy tiền thì làm gì đủ. Thế là em phải đi làm mướn, cuốc mướn để có thêm tiền trang trãi c/sống. Ngôi nhà này là cô ấy gởi tiền về cho anh vợ gồi nhờ anh ấy đứng ra xây chứ em có được cái quyền gì đâu, Hôm nay em như người giữ nhà cho cô ấy vậy. Theo người môi giới nói thì 3 năm cô ấy về, nhưng đến mười năm, năm vừa gồi cô ấy về được 4 ngày gồi hấp tấp đi ngay, với lý do là bận việc làm ở bên Hàn Quốc. Vợ chồng xa nhau 10 năm về được mấy ngày mà tình cảm nhạt nhẽo hơn cơm nguội

    Qua câu chuyện của cậu em họ, tui càng thấm thía câu nói của các cụ xưa: “Râu tôm nấu với ruột bầu/ Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon”, quả là đúng thật Như vậy. ko phải cứ kiếm được nhiều tiền là hạnh phúc, ko phải nhà cao cửa rộng giàu có đã là hạnh phúc. tất nhiên đồng tiền cực kỳ quý giá nhưng trong c.sống tình cảm vợ chồng, có những thứ còn quý hơn tài chính khá nhiều. chưa biết cậu em tôi có nói quá lên không, nhưng nếu vợ đi xklđ (XKLĐ) như kiểu vợ của cậu em tôi thì không bít nên vui hay buồn.
     
Đang tải...

Chia sẻ trang này