Những câu chuyện cảm động!

Thảo luận trong 'Thơ và Truyện' bắt đầu bởi bacsythethao, 23/3/10.

  1. bacsythethao

    bacsythethao Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    14/1/10
    Bài viết:
    564
    Câu chuyện thứ nhất!


    Có một cậu bé ngỗ nghịch thường bị mẹ khiển trách. Ngày nọ giận mẹ, cậu chạy đến một thung lũng cạnh khu rừng rậm. Lấy hết sức mình, cậu hét lớn: "Tôi ghét người". Từ khu rừng có tiếng vọng lại: "Tôi ghét người". Cậu hoảng hốt quay về sà vào lòng mẹ khóc nức nở. Cậu bé không sao hiểu
    được từ trong rừng lại có người ghét cậu.
    Người mẹ nắm tay con, đưa cậu trở lại khu rừng. Bà nói: "Giờ thì con hãy hét thật to: "Tôi yêu người". Lạ lùng thay, cậu vừa dứt tiếng thì có tiếng vọng lại: "Tôi yêu người". Lúc đó người mẹ mới giải thích cho con hiểu: "Con ơi, đó là định luật trong cuộc sống của chúng ta. Con cho điều gì, con sẽ nhận
    điều đó. Ai gieo gió thì gặt bão. Nếu con thù ghét người thì người cũng thù ghét con. Nếu con yêu thương người thì người cũng yêu thương con.


    Câu chuyện thứ hai:

    Mẹ tôi đã ra một câu đố: "Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể
    hả con?"
    Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người
    nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: "không phải đâu con. Có rất
    nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục
    suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con."
    Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế đôi
    mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: "Con đã học
    được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vi vẫn còn
    nhiều người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì."
    Đã bao lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án, và vì thế tôi toàn đoán lung tung. Mẹ
    chỉ trả lời tôi: "Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của
    mẹ."
    Rồi đến năm 1991, bà nội yêu quý của tôi qua đời. Mọi người đều khóc vì
    thương nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe vừa khóc trên suốt chặng
    đường 26 km từ thị xã về quê trong đêm mưa rào ngày 4/5 âm lịch của năm
    đó. Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện huyện để mong được gặp bà lần cuối.
    Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi.
    Tôi đã thấy bố tôi gục đầu vào vai mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố
    khóc như tôi.
    Lúc liệm bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì thầm: "Con đã tìm ra câu trả lời
    chưa?" Tôi như bị sốc khi thấy mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ
    nghĩ đó là một trò chơi giữa hai mẹ con thôi.
    Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo cho tôi đáp án: "Con trai ạ,
    phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai."
    Tôi hỏi lại: "Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?"
    Mẹ lắc đầu: "Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa
    vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc
    sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để
    mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào."
    Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải
    là "phần ích kỷ", mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.


    Câu chuyện thứ 3

    Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học.
    Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên
    bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ về vẻ bề
    ngoài của mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp, có một vết sẹo
    lớn che gần toàn bộ mặt bên phải của cô. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi
    mẹ mình tại sao bị vết sẹo lớn vậy.
    Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp
    tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn xấu
    hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người. Ở đó, cậu bé nghe được
    mẹ mình nói chuyện với cô giáo.
    "Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt?" Cô giáo của cậu hỏi.
    Người mẹ trả lời, "Khi con tôi còn bé, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên.
    Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, và thế là
    tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống
    người nó và tôi vội vàng lấy mình che cho nó. Tôi bị đánh đến ngất xỉu nhưng
    thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đã vào và cứu cả hai mẹ con
    tôi." Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt. "Vết sẹo này không
    chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều
    mình đã làm."
    Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ nấp của mình về phía mẹ, nước mắt lưng
    tròng. Cậu bé ôm lấy mẹ mình và cảm nhận được sự hy sinh của mẹ dành
    cho mình. Cậu bé nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó.

    Câu chuyện thứ 4!

    HÃY THẮP LÊN MỘT QUE DIÊM
    Một bữa tối tại vận động trường Los Angeles, Mỹ, một diễn giả nồi tiếng -
    ông John Keller, được mời thuyết trình trước khoảng 100.000 người. Đang
    diễn thuyết bỗng ông dừng lại và dõng dạc nói :

    - Bây giờ xin các bạn đừng sợ! Tôi sắp cho tắt tất cả đèn trong sân vận
    động này.

    Đèn tắt. Cả sân vận động chìm sâu trong boáng tối âm u. Ông John Keller
    nói tiếp:

    - Bây giờ tôi đốt lên một que diêm. những ai nhìn thấy ánh lửa của que diêm
    đang cháy thì hãy hô to "Đã thấy!".

    Một que diêm được bật lên, cả sân vận động vang lên: "Đã thấy!".

    Sau khi đèn được bật sáng trở lại, ông John Keller giải thích:

    - Ánh sáng của một hành động nhân ái dù nhỏ bé như một que diêm cũng sẽ
    chiếu sáng trong đêm tăm tối của nhân loại y như vậy.

    Một lần nữa, tất cả đèn trong sân vận động lại được tắt. Một giọng nói vang
    lên :

    - Tất cả những ai ở đây có mang theo diêm quẹt, xin hãy đốt cháy lên !
    Bỗng chốc cả vận động trường rực sáng.

    Ông John Keller kết luận :

    - Tất cả chúng ta cùng hợp lực nhau có thể chiến thắng bóng tối, chiến
    tranh, khủng bố, cái ác và oán thù bằng những đóm sáng nhỏ của tình
    thương, sự tha thứ và lòng tốt của chúng ta. Hoà bình không chỉ là môi
    trường sống vắng bóng của chiến tranh. Hòa bình không chỉ là cuộc sống
    chung không tiếng súng. Vì trong sự giao tiếp giữa người với người, đôi khi
    con người giết hại nhau mà không cần súng đạn, đôi khi con người làm khổ
    nhau, áp bức bóc lột nhau mà không cần chiến tranh.

    Cách tốt nhất để xây dựng hoà bình là tăng thêm thật nhiều những hành
    động yêu thương và hảo tâm với đồng loại. Những hành động yêu thương
    xuất phát từ lòng nhân hậu sẽ như những ánh sáng nho nhỏ của một que
    diêm. Nhưng nếu mọi người cùng đốt lên những ánh sáng bé nhỏ, những
    hành động yêu thương sẽ có đủ sức mạnh để xua tan bóng tối của những
    đau khổ và cái ác.

    Câu chuyện thứ 5!

    Xin thầy hãy dạy cho con tôi

    (Trích thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi
    trường nơi con trai ông theo học)
    Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người
    đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho
    cháy biét cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một
    con người chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ có một nhà lãnh
    đạo tận tâm. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết; nhưng xin thầy
    hãy dạy cho cháu biết rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động
    của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với năm đôla nhặt được trên hè
    phố...
    Xin thầy dạy cho cháy biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm
    vui chiến thắng.
    Xin hãy dạy cháy tránh xa sự đố kỵ.
    Xin dạy cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy
    cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những
    kẻ dễ bị đánh bại nhất...
    Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách... nhưng cũng cho
    cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc
    sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và
    những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.
    Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người
    xung quanh đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm...
    Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hoà nhã và
    cứng rắn với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy
    theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.
    Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người những cũng xin
    thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm
    lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp...
    Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã, xin hãy dạy cháy biết
    rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt.
    Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yểm thế và cẩn trọng trước sự
    ngọt ngào đầy cạm bẫy.
    Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao
    nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình...
    Xin hãy dạy cho cháu ngoảnh tải làm ngơ trước một đám đông đang gào
    thét... và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng...
    Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi
    vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên được những thanh sắt
    cứng rắn.
    Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt tối vào bản
    thân, bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhận loại.
    Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy. Nhưng xin thầy cố gắng
    hết sức mình, nếu được vậy, con trai tôi quả thật là một cậu bé hạnh phúc
    và may mắn!

    Sưu tầm​

    (Còn nữa!)
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/3/10
  2. tuankiet251

    tuankiet251 Kiện tướng

    Tham gia ngày:
    9/3/10
    Bài viết:
    488
    :41: Bài viết hay lắm!
    Theo mình, bacsythethao nên căn trái bài viết và để chữ màu tím hoặc đen dễ đọc hơn...
     
  3. bacsythethao

    bacsythethao Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    14/1/10
    Bài viết:
    564
    Câu chuyện (tiếp)

    Hãy theo đuổi tới cùng những khát vọng của đời mình


    "Tôi có một người bạn tên Monty Robert, hiện là chủ nhân một trại nuôi
    ngựa ở San Ysidro. Anh đã cho phép tôi dùng nhà của anh để tổ chức
    những buổi gây quỹ nhằm tài trợ cho các dự án đầu tư có tính rủi ro cao do
    thanh niên thực hiện.
    Một hôm, anh đến ngồi cạnh tôi và nói:
    - Tôi muốn kể cho bạn biết tại sao tôi để bạn sử dụng nhà của tôi để làm nơi
    tổ chức gây quỹ. Chuyện xảy ra cách đây nhiều năm. Có một cậu bé sống
    cùng với cha của mình, một người làm nghề huấn luyện ngựa. Do công việc,
    người cha phải sống như một kẻ du mục. Ông đi từ trang trại này đến trang
    trại khác để huấn luyện các chú ngựa chưa được thuần hoá. Kết quả là việc
    học hành của cậu bé không được ổn định lắm. Một hôm, thầy giáo bảo cậu
    bé về viết một bài luận văn với đề tài "Lớn lên em muốn làm nghề gì?".
    Đêm đó, cậu bé đã viết bẩy trang giấy mô tả khát vọng ngày nào đó sẽ làm
    chủ một trang trại nuôi ngựa. Em diễn đạt ước mơ của mình thật chi tiết.
    Thậm chí em còn vẽ cả sơ đồ trại nuôi ngựa tương lai với diện tích khoảng
    200 mẫu, trong đó em chỉ rõ chỗ nào xây nhà, chỗ nào đặt làm đường chạy
    cho ngựa.
    Viết xong, cậu bé đem bài nộp thầy giáo. Vài ngày sau, cậu bé nhận lại bài
    làm của mình với một điểm 1 to tướng và một dòng bút phê đỏ chói của
    thầy "Đến gặp tôi sau giờ học".
    Thế là cuối giờ cậu bé đến gặp thầy và hỏi:
    - Thưa thầy, tại sao em lại bị điểm 1?
    - Em đã hoạch định một việc mà em không thể làm được. Ước mơ của em
    không có cơ sở thực tế. Em không có tiền thân lại xuất thân từ một gia đình
    không có chỗ ở ổn định. Nói chung, em không được một nguồn lực khả dĩ
    nào để thực hiện những dự tính của mình. Em có biết để làm chủ một trại
    nuôi ngựa thì cần phải có rất nhiều tiền không? Bây giờ tôi cho em về làm lại
    bài văn. Nếu em sửa chữa cho nó thực tế hơn thì tôi sẽ cứu xét đến điểm
    số của em. Rõ chưa?
    Hôm đó, cậu bé về nhà và nghĩ ngợi mãi. Cuối cùng cậu gặp cha để hỏi ý
    kiến.
    -Con yêu, chính con phải quyết định vì ba nghĩ đây là ước mơ của con.
    Nghe cha đáp, cậu bẻ liền nhoẻn miệng cười và sau đó đến gặp thầy giáo
    của mình
    - Thưa thầy, thầy có thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin được giữ ước mơ
    của mình.
    Kể đến đây Monty dừng lại và hỏi tôi:
    - Bạn có biết bạn đang ngồi trong một trại ngựa rộng 200 mẫu của cậu bé
    trong câu chuyện mà tôi vừa kể không? Cách đây hai năm, vị thầy giáo đó
    đã tình cờ dẫn 30 học trò của mình đến đây để cắm trại. Thế là thầy trò tôi
    nhận ra nhau. Cầm tay tôi, thầy nói :"Monty này, khi anh còn học với tôi, tôi
    đã đánh cắp ước mơ của anh, và suốt bao nhiêu năm qua tôi cũng đã làm
    thế với bao đứa trẻ khác, tôi rất ân hận về điều đó" . Nghe thầy nói thế, tôi
    vội đáp "Không, thưa thầy, thầy không có lỗi gì cả, chẳng qua thầy chỉ muốn
    những gì tốt đẹp sẽ đến với học trò của mình mà thôi. Còn em chỉ muốn theo
    đuổi tới cùng những khát vọng của đời mình"
     
  4. bacsythethao

    bacsythethao Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    14/1/10
    Bài viết:
    564
    Câu chuyện thứ 7!

    HẠNH PHÚC VÔ BIÊN

    Hai người đàn ông đều bệnh nặng, được xếp chung 1 phòng tại bệnh viện.
    Mỗi người được phép ngồi dậy mỗi 1 tiếng mỗi ngày để thông phổi.

    Giường ông ta nằm cạnh cửa sổ duy nhất trong phòng, người kia phải nằm suốt ngày.

    Hai người đã nói với nhau rất nhiều. Họ nói về vợ con, gia đình, nhà cửa
    công việc, những năm tháng trong quân đội và cả những kỳ nghỉ đã trải qua.

    Mỗi chiều khi được ngồi dậy, người đàn ông cạnh cửa sổ dành hết thời gian
    để tả cho người bạn cùng phòng nghe những gì ông thấy được ngòai cửa
    sổ.

    người kia, mỗi chiều lại chờ đợi được sống trong cái khoảnh khắc 1
    tiếng - cái thời gian mà thế giới của người đó mở ra sống động bởi những
    họat động và màu sắc bên ngoài

    Cửa sổ nhìn ra 1 công viên với 1 cái hồ nhỏ xinh xắn. Vịt, ngỗng đùa giỡn
    trên mặt hồ trong khi bọn trẻ thả những chiếc thuyền giấy.

    Những cặp tình nhân tay trong tay nhau đi dạo giữa ngàn hoa và ráng chiều rực rỡ.
    Những cây cổ thụ sum suê tỏa bóng mát, và xa xa là đường chân trời của thành phố ẩn hiện.
    Khi người đàn ông bên cửa sổ mô tả bằng những chi tiết tinh tế, người kia
    có thể nhắm mắt và tưởng tượng ra cho riêng mình 1 bức tranh sống động.

    Một chiều, người đàn ông bên cửa sổ mô tả 1 đoàn diễu hành đi ngang qua.
    Dù không nghe được tiếng nhạc, người kia vẫn như nhìn thấy được trong
    tưởng tượng qua lời kể của người bạn cùng phòng.


    Ngày và đêm trôi dần….

    Một sáng, khi mang nước đến phòng cho họ, cô y tá phát hiện người đàn ông
    bên cửa sổ đã qua đời êm ái trong giấc ngủ. Cô báo cho người nhà đến
    mang ông đi.

    Một ngày kia, người đàn ông còn lại yêu cầu được chuyển đến
    bên cạnh cửa sổ. Cô y ta đồng ý để ông được yên tĩnh 1 mình. Chậm chạp
    gắng sức, ông nhổm dậy bằng 2 cùi chỏ và ngắm nhìn thế giới bên ngòai.

    Ông căng thẳng nhìn ra cửa sổ. Đối diện ông chỉ là 1 bức tường xám xịt.
    Ông hỏi cô y tá điều gì khiến người bạn khốn khổ cùng phòng của ông đã
    mô tả cho ông nghe những điều tuyệt diệu qua cửa sổ.

    Cô y tá cho biết rằng:
    Người đàn ông đó bị mù và thậm chí ông ta cũng ko thấy được bức tường
    nữa. Cô nói : “Nhưng ông ta muốn khuyến khích ông can đảm lên”.

    Có những hạnh phúc vô biên khi mang lại hạnh phúc cho người khác bất
    chấp hòan cảnh riêng của mình. Nỗi khổ được chia sẻ sẽ vơi nửa, nhưng
    hạnh phúc được chia sẻ sẽ nhân đôi.
     
  5. bacsythethao

    bacsythethao Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    14/1/10
    Bài viết:
    564
    Câu chuyện thứ 8!

    Tình yêu

    Đã một năm kể từ khi Susan bị mù vì một chẩn đoán sai của bác sĩ, cô đột
    ngột bị ném vào thế giới của bóng tối, tức giận, tuyệt vọng và mặc cảm. Và
    tất cả những gì đủ để cô còn bám víu vào cuộc sống là vì bạn trai cô - Mark.
    Mark là một sĩ quan quân đội. Anh rất yêu Susan, đã nhìn thấy cô tuyệt vọng
    đến mức nào, anh quyết định giúp Susan lấy lại được sức mạnh và tự lập.

    Đầu tiên, anh tìm cho cô một công việc dành cho người khiếm thị. Nhưng
    làm sao cô đến chỗ làm việc được đây? Mark đề nghị đưa cô đến chỗ làm
    hằng ngày, dù hai người ở hai đầu thành phố. Tuy nhiên sau đó, Mark nhận
    ra rằng đó không phải là giải pháp. Susan sẽ phải tự mình đi xe buýt, tự đến
    chỗ làm - đó mới là cách đúng. Nhưng Susan rất nhạy cảm, cô ấy sẽ phản
    ứng thế nào?

    Đúng như với Mark nghĩ, Susan hết sức hốt hoảng khi nghe tới việc mình
    phải tự đi xe buýt. "Em bị mù" mà"- Cô phản ứng bằng giọng cay đắng -
    "Làm sao em biết em sẽ đi đến đâu? Anh bỏ rơi em phải không?"

    Mark rất đau lòng khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì. Anh
    hứa sẽ cùng cô đi xe buýt mỗi sáng và mỗi chiều, bao lâu cũng được, cho
    đến bao giờ cô quen với việc đi xe buýt.

    Trong hai tuần liền, Mark trong bộ đồng phục quân đội, đi theo Susan đến
    nơi làm việc. Anh dạy cô làm sao để sử dụng các giác quan khác, nhất là
    thính giác, để biết mình đang ở đâu và làm sao để quen với môi trường mới.
    Anh cũng giúp cô làm quen với những người lái xe buýt, nhờ họ để mắt đến
    cô, giữ cho cô một chỗ ngồi hằng ngày...

    Cuối cùng, Susan nói cô có thể tự đi được.

    Sáng thứ hai, lần đầu tiên, họ đi theo hai hướng khác nhau.

    Thứ ba, thứ tư, thứ năm... Mỗi ngày Susan đều tự đi xe buýt đến chỗ làm
    và đón xe buýt đi về. Susan cảm thất rất vui vì cô vẫn tự mình làm được mọi
    việc.

    Thứ hai của 5 tuần sau đó, Susan đón xe buýt đi làm như mọi khi. Khi cô
    đang đóng tiền mua vé tháng cho người lái xe, bỗng anh lái xe nói: "Tôi thật
    ghen tỵ với cô đấy nhé!".

    Susan không biết có phải anh ta nói với mình không. Nhưng nói cho cùng,
    có ai mà lại đi ghen với một cô gái mù đang đấu tranh để mà sống chứ? Cô
    hỏi:

    - Sao anh lại ghen với tôi được?

    - Vì cô được quan tâm và bảo vệ. Cô quả là hạnh phúc!

    - Tôi được bao vệ? Anh nói thế tức là sao?

    - Suốt mấy tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một chàng trai mặc đồng phục
    quân đội lái xe theo, rồi đứng bên kia đường nhìn cô xuống xe. Anh ta nhìn
    theo đến khi cô đi qua đường an toàn, đi vào nơi cô làm việc và vẫy tay chào
    cô rồi mới lái xe đi. Cô quả là một người may mắn!

    Susan khóc. Vì cô không nhìn thấy Mark nhưng cô cảm thấy Mark ở bên
    cạnh. Cô là người may mắn vì cô đã nhận được một món quà mà cô không
    cần phải nhìn thấy tận mắt để tin: món quà của tình yêu có thể mang ánh
    sáng đến những nơi nhiều bóng tối nhất.

    Tình yêu đích thực không bao giờ gục ngã.

    (còn nữa)
     
  6. bacsythethao

    bacsythethao Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    14/1/10
    Bài viết:
    564
    Câu chuyện thứ 9!

    Ngẩng cao đầu


    Tôi chỉ là một đứa bé mới 15 tháng tuổi, vô tư, hạnh phúc… cho đến cái ngày tôi bị ngã - một cú ngã rất trầm trọng. Con thỏ bằng thủy tinh vỡ tan tành, đâm vào mắt tôi khiến tôi không còn nhìn thấy gì nữa. Các bác sĩ cố gắng cứu vãn con mắt bằng cách khâu nối chỗ bị cắt đứt và để lại một vết sẹo bự xấu xí ngay giữa cầu mắt của tôi. Nhưng mọi nổ lực cứu chữa đều thất bại, tệ hơn nữa, nếu lấy toàn bộ cầu mắt ra khỏi hốc mắt thì khi trưởng thành khuôn mặt của tôi sẽ bị biến dạng xấu xí. Thế là, bác sĩ quyết định để lại con mắt xám xịt, không thấy đường và có một vết sẹo chính giữa trên khuôn mặt tôi – con mắt mù lòa đó đã điều khiển cả cuộc đời tôi.

    Đi đến bất cứ nơi đâu, tôi cũng nhìn chằm chằm xuống đất để mọi người không thấy khuôn mặt xấu xí của mình. Thỉnh thoảng, người ta lại hỏi những câu làm tôi lúng túng và đưa ra những lời nhận xét khiến tôi tổn thương. Còn khi đám trẻ con chơi đùa, tôi luôn phải đóng vai “ác quỷ”. Tôi lớn lên mà luôn nghĩ rằng tất cả mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ, như thể cái vẻ ngoài xấu xí là do lỗi của tôi vậy. Điều đó khiến tôi luôn nghĩ rằng mình là một con quái vật.

    Nhưng mẹ tôi luôn bảo với tôi rằng: “Con hãy ngẩng cao đầu và đối mặt với thế giới.” Câu nói đó đã trở thành chỗ dựa tinh thần của tôi. Khi tôi còn nhỏ, mẹ thường ôm tôi vào lòng, vuốt tóc tôi rồi nói: “Con cứ ngước mặt lên, mọi việc sẽ ổn thôi, rồi mọi người sẽ nhìn thấy cái đẹp trong tâm hồn con.” Câu nói này luôn được lặp đi lặp lại mỗi khi tôi muốn chạy trốn.

    Càng lớn tôi càng hiểu rõ câu nói của mẹ hơn. Khi còn nhỏ, tôi nghĩ mẹ muốn nói rằng: “Hãy cẩn thận nếu không con sẽ bị ngã hoặc đâm sầm vào vật gì đó nếu như con không chịu nhìn đường.” Khi lớn hơn một chút, dù tôi vẫn luôn cúi gằm mặt để che giấu sự xấu hổ, thỉnh thoảng tôi cũng ngẩng đầu lên và để cho mọi người hiểu tôi, thích tôi. Những lời nói của mẹ giúp tôi nhận ra rằng, nếu để mọi người nhìn thẳng vào mặt tôi thì họ sẽ nhận ra sự thông minh và vẻ đẹp đằng sau con mắt vô hồn đó, cho dù họ có không nhìn thấy nó ở bên ngoài.

    Khi lên trung học, tôi học rất giỏi và quan hệ bạn bè cũng tốt. Thậm chí, tôi còn được bầu làm lớp trưởng. Nhưng ở sâu thẳm trong lòng, tôi vẫn cảm thấy mình là một con quái vật. Tất cả những gì tôi thực sự muốn có là được bình thường như những người khác. Những lúc cảm thấy tồi tệ, tôi lại chạy đến bên mẹ và khóc, mẹ lại nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến và nói: "Con hãy ngẩng cao đầu và đối mặt với mọi người, hãy để họ tự khám phá cái đẹp ở bên trong tâm hồn con."

    Khi tôi gặp người đàn ông một nửa của đời mình, chúng tôi đã nhìn thẳng vào mắt nhau, anh ấy bảo rằng tôi đẹp cả bên trong lẫn bên ngoài. Anh ấy đã nói thật. Tình yêu thương và những lời động viên của mẹ giống như một tia sáng cho tôi lòng tự tin để vượt qua sự hồ nghi của chính mình. Tôi đã đối mặt với nghịch cảnh, đương đầu với khó khăn của mình, và hiểu ra rằng tự đề cao bản thân mình chưa đủ mà còn phải có lòng trắc ẩn đối với những người khác.

    "Hãy ngẩng cao đầu lên!" là câu nói luôn hiện diện trong gia đình tôi. Các con tôi đều hiểu được sự khích lệ trong câu nói đó. Vậy là món quà mà mẹ dành cho tôi giờ đây đã được tiếp tục truyền lại cho thế hệ kế tiếp.

     
  7. bacsythethao

    bacsythethao Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    14/1/10
    Bài viết:
    564
    Câu chuyện thứ 10!

    Sức mạnh tổng hợp!

    Có một cậu bé đang chơi ở đống cát trước sân. Khi đào một đường hầm trong đống cát, cậu bé đụng phải một tảng đá lớn. Cậu bé liền tìm cách đẩy nó ra khỏi đống cát.
    Cậu bé dùng đủ mọi cách, cố hết sức lực nhưng rốt cuộc vẫn không thể đẩy được tảng đá ra khỏi đống cát. Đã vậy bàn tay của cậu còn bị trầy xước, rướm máu. Cậu bật khóc rấm rứt trong thất vọng.
    Người bố ngồi trong nhà lặng lẽ theo dõi mọi chuyện. Và khi cậu bé bật khóc, người bố bước tới: “Con trai, tại sao con không dùng hết sức mạnh của mình?”.
    Cậu bé thổn thức đáp: “Có mà! Con đã dùng hết sức rồi mà bố!”.
    “Không, con trai - người bố nhẹ nhàng nói - Con đã không dùng đến tất cả sức mạnh của con. Con đã không nhờ bố giúp”.
    Nói rồi người bố cúi xuống bới tảng đá ra, nhấc lên và vứt đi chỗ khác.


    * * *
    Bạn thân mến, bạn là người có cá tính mạnh mẽ? Bạn rất tự lập? Điều đó thật đáng quí! Nhưng bạn đang có những “tảng đá lớn” cần phải giải quyết. Và bạn nhận thấy mình không đủ khả năng để loại bỏ nó?
    Trong cuộc sống không phải lúc nào người ta cũng có thể tự mình làm được hết mọi việc. Sức mạnh của mỗi chúng ta còn nằm ở những người thân, bạn bè - những người luôn quan tâm, lo lắng và sẵn lòng giúp đỡ chúng ta.

    (còn nữa)
     
Đang tải...
Chủ đề tương tự
  1. caohung
    Trả lời:
    1
    Đọc:
    1,138
  2. mabu0811
    Trả lời:
    24
    Đọc:
    6,511
  3. bibo287
    Trả lời:
    22
    Đọc:
    10,268
  4. pdthang
    Trả lời:
    6
    Đọc:
    5,522
  5. tuankiet251
    Trả lời:
    2
    Đọc:
    2,247

Chia sẻ trang này