Mẹ và nỗi cô đơn con nào thấu được…

Thảo luận trong 'Quà tặng cuộc sống/ Tấm lòng từ thiệ' bắt đầu bởi HUynh Duy, 22/4/16.

  1. HUynh Duy

    HUynh Duy Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    22/4/16
    Bài viết:
    1
    Mười năm trước tôi và vợ chuyển tới Tây An làm ăn, con gái lại đến tuổi đi học, nhưng thành phố Tây An yêu cầu vô cùng khắt khe với con em cán bộ tỉnh khác. không những đóng tiền học phí cao hơn, còn đề nghị rất nhiều dòng giấy tờ chứng minh.

    Mẹ nói: “Được rồi! cứ yên tâm công tác đi mẹ sẽ lên huyện rồi chăm sóc con bé !

    QC: freelancer chụp ảnh cưới giá tốt tại tp hcm và những tỉnh lân cận

    khi ấy, tôi vừa mới tậu nhà ở huyện , đã bàn bạc xong hết giấy tờ rồi. Mẹ tôi chuyển hết đồ tới, bắt đầu thay chúng tôi chăm bẵm con nhỏ, cơm nước mỗi ngày. Vợ chồng tôi mau chóng thu dọn hành lí chuyển tới Tây An làm cho ăn. Để hai bà cháu ở lại huyện.

    Nhà tôi sở hữu 4 chị em. Chị cả vì bệnh tật mà mất sớm, để lại 1 đứa con gái cho mẹ tôi nuôi. Anh trai là nhân viên công vụ, chị hai là giáo viên làm việc ở huyện. Sau khi mẹ chuyển lên huyện, nhà chúng tôi lại sống cộng nhau. Mỗi ngày mẹ đều thay đổi thực đơn, chuẩn bị hết thảy cho chúng tôi. làm cơm xong, bà lại gọi anh trai, chị dâu, chị hai, chị ba, chồng chị ba cùng tới ăn sáng. mang lần, tôi và vợ ở Tây An trở về, cả nhà mười mấy người, ngồi kín hết cả bàn ăn. Mẹ bận trước bận sau, quét tước dọn dẹp, bưng thức ăn lên bàn..

    Anh trai tôi nói :

    “Con thường xuyên ở trọ, ăn cơm hàng, nhưng những món ăn ở ko kể không đâu ngon bằng đồ ăn mẹ nấu. sắm khắp những nơi cũng không mang đâu ngon bằng cơm của mẹ.

    Chị hai tôi nói:

    Mẹ, con học làm cho mười mấy năm, pha chế đúng như vậy, vậy mà hương vị cũng chẳng thể nào ngon bằng các món mẹ đã khiến.”

    Mẹ cười hiền nói:

    “Không cần tiêu hao ăn cơm ngoại trừ hàng, thích ăn gì cứ bảo mẹ, mẹ nấu cho

    Mẹ cười nói vui vẻ. cuộc sống như vậy kéo dài hơn 3 năm. Trong 3 năm ấy, mẹ vất vả cực nhọc, dành hết sức chăm lo cho con cho cháu. Mẹ cực kỳ bận, mẹ cũng rất mệt nhưng mẹ khi nào cũng cười cười.

    Vậy mà, đến năm thứ 4, cuộc sống gia đình tôi bắt đầu thay đổi. Con gái tôi 10 tuổi, vì con gái và vợ chồng tôi phương pháp xa nhau lâu ngày mà dần dần với cãi cọ, và mang tâm lý phản nghịch. mang lúc còn ko biết phân biệt phải trái, ko nghe lời. Mà nguyên nhân chủ yếu mà nó nhắc ra là do bà nội. trường hợp như bà không chăm sóc, ko nấu cơm cho nó thì bố mẹ nhất định sẽ bắt buộc chăm sóc nó. vì vậy mà nó đổ hết trách nhiệm lên đầu mẹ tôi. Thường xuyên cãi cọ, tuyệt thực, gây sự sở hữu bà. Mẹ tôi hết mực nhẫn nhịn, cuối cộng ko chịu chứa được. Bà gọi điện thoại cho tôi nói:

    Mẹ đã cố hết sức chăm sóc con bé rồi. Cũng ko phải bắt con bé phải làm bất kì việc gì cả. Vậy mà nó vẫn cố tình gây sự, ko biết hối cải. Mẹ cảm thấy mình ko dạy nổi nó rồi. Xin lỗi con!” Adv: bảng giá chụp ảnh cưới trọn gói các bạn them khảo thêm nhé

    tới 1 hôm, mẹ lại gọi điện cho tôi, nghẹn ngào khóc, nói rằng “ko thấy con bé đâu. Anh trai và những chị con đã tìm khắp nơi rồi vẫn ko thấy.”

    [​IMG]

    Tôi mặc dù cực kỳ lo lắng, nhưng vẫn chịu chứa an ủi mẹ rằng không sao đâu. một tiếng sau, anh tôi gọi điện thoại đến đề cập rằng đã tìm thấy con bé rồi.

    Tôi hiểu nỗi khổ tâm của mẹ, cũng cực kỳ xin lỗi con gái mình. Bỏ hết công việc ở Tây An, hai vợ chồng tôi lên xe về huyện. Về đến nơi , con gái và mẹ tôi vẫn đang khắc khẩu, con bé không chịu ăn cơm còn cãi lại bà. Vợ chồng tôi cũng chẳng biết kể sao để hòa giải nữa.

    Rồi với lần mẹ và chị dâu cãi nhau. Chị nhắc rằng “mẹ chẳng giúp gì được cho gia đình chỉ khiến vướng bận hơn cho đa số người. Mỗi lần mẹ gọi đến là chị lại phải xin phép mới được về nhà dù chẳng hề muốn”. Bao nỗi bực dọc, bao uất ức trút hết lên đầu mẹ. Mẹ bảo rằng “đã phiền hà như vậy rồi thì thôi đi. ko nên về cũng không ai bắt cần về”.

    Từ đấy chị dâu không về thật, anh trai tôi cũng ít khi về thăm mẹ.

    Năm nay ,mẹ đã già rồi, hơn 70 tuổi, mái tóc bà bạc trắng, đi đường cũng buộc phải dò từng bước 1. Mỗi dịp lễ tết, bà vẫn bày biện những đồ ăn đặc thù,bà vẫn muốn gia đình xum họp, vẫn gọi điện cho mỗi đứa chúng tôi. Thế nhưng, đều viện cớ mang việc rồi ko đến. Mẹ khàn khàn nói:

    Đúng , là mẹ sai rồi. Mẹ xin lỗi còn không được sao. Sao muốn gặp mặt các con mà cạnh tranh thế chứ?

    Từ đó mẹ ít đề cập, ít cười, cứ im lặng buồn phiền. Trong nhà cũng ko còn náo nhiệt như trước. Bà cứ quần quật khiến cả ngày không hé răng than vãn nửa lời. Thấy mẹ vậy mà lòng tôi xót xa. Mẹ chẳng bao giờ đòi hỏi sự báo đáp của chúng tôi, bà chăm lo vun vén cho từng người 1. Vậy mà nhận lấy chỉ là sự thờ ơ, lạnh lùng. Nỗi cô đơn buồn tủi của mẹ chúng tôi nào thấu.

    Mẹ ơi, con xin lỗi!

    Sưu Tầm
     
Đang tải...

Chia sẻ trang này