Giá Như Đừng Phải Lớn

Thảo luận trong 'Quà tặng cuộc sống/ Tấm lòng từ thiệ' bắt đầu bởi TMcolen, 18/5/11.

  1. TMcolen

    TMcolen Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    2/1/11
    Bài viết:
    572
    [ZING]IW609FIA[/ZING]
    Giá như thời gian dừng lại ...
    Để bé mãi , không phải nghĩ ngợi để hồn nhiên như chưa bắt đầu
    Để dài thêm những chiều xe đạp lang thang khắp nơi, đễ bánh xe lăn tròn trên con đường hoa cải dài bất tận . Và rồi để lặng yên ôm cả vào mình một chiều đầy nắng ... dài thêm nữa con đường đầy đom đóm - những ngày đèn đường không bật
    Để hồn nhiên ngắm hoa phượng nở mà chẳng sợ này xa trường
    Giá như đừng phải lớn...
    Để vẫn là bé con của bố mẹ được cưng chiều được hồn nhiên kể những chuyên vu vơ chẳng đâu vào đâu cả,để những ngày mưa bão không còn sợ sệt
    Để dài thêm những đêm mùa hè thích thú ngắm bầu trời chi chít sao mà chẳng phải lo ngày mai phải dậy sớm. Dài thêm những đêm trăng thật vàng để nghe bà kể những câu chuyện của một thời xa tít.
    Đừng phải lớn để mình có thể đi xem TM thi đấu mà chẳng lo trùng lịch học thêm và áp lực của kì thi sắp tới
    Chẳng nhớ nổi đã bao lần mình muốn như peter pan đến never land để chẳng phải lớn chắc chắn sẽ rất tuyệt .
    Tại sao lại phải lớn rồi phải đắn đo suy nghĩ vì đủ thứ chuyện?
    Tại sao phải lớn để rồi vô tình quên đi hồn nhiên của ngày xưa?
    Tại sao phải lớn để rồi biết yêu để đau khổ?
    Nhưng có lẽ giá như vậy thôi rồi một ngày nào đó mình vẫn phải lớn phải mạnh mẽ lớn để thực hiện những giấc mơ còn dang dở . TM cố lên
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/7/12
  2. thamtulungdanh

    thamtulungdanh Thánh vũ

    Tham gia ngày:
    4/9/10
    Bài viết:
    5,010
    thích cái chủ đề này sau, nhưng sẽ cmt sau nhá...một chủ đề nói không biết bao nhiêu giấy mực..
     
  3. Spirt7

    Spirt7 Thành viên Tích cực

    Tham gia ngày:
    12/5/11
    Bài viết:
    257
    Khi ta bé, buồn ta khóc, vui ta cười.
    Và khi ta lớn rồi, thì nỗi buồn lặn sâu trong mắt.
    Suy cho cùng, ai rồi cũng phải lớn... Khi bé, muốn lớn thật nhanh, để thành Thánh Gióng, để có thể đạp xe, để thành phi công...và hàng ngàn thứ vẩn vơ khác. :D
    Nghĩ lại thật tuyệt !!
     
  4. TMcolen

    TMcolen Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    2/1/11
    Bài viết:
    572
    Tại sao khi lớn rồi lại không thể khóc khi buồn vui thì cười nhu thế chẳng pải nhẹ nhàng hơn sao . Giá như đừng pải lớn
     
  5. Spirt7

    Spirt7 Thành viên Tích cực

    Tham gia ngày:
    12/5/11
    Bài viết:
    257
    Có ai cấm bạn khóc cười đâu. Cứ làm như bạn muốn.
    Thực ra chủ đề này cũng khó nói. Vì tuổi thơ là điều gì đó kì diệu-
    .....
    .............
    ....

    Tôi thực sự chẳng biết viết gì nữa :D. Cứ viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết. lặp đi lặp lại...nhàm chán trong 15 phút ngẩn ngơ.;;)
    ....
    ...
    Hầy, để nghĩ ngợi tiếp rồi trả lời nhé,
    vì tôi cũng đang thích thú vs 1 đống kí ức, có thể đã trót quên....
    Cám ơn Tiến Minh...

    --- Cập nhật thêm ---

    Nếu có thể, TM thử kể những kí ức đẹp về tuổi thơ đi...chia sẻ 1 chút.
     
  6. TMcolen

    TMcolen Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    2/1/11
    Bài viết:
    572
    Săn sàng lun Spirt ak . Kí ức của của mình là những chiều xe đạp thong dong là bầu trời sao chi chít là bầu trời xanh của nắng ....như ở trên đó. Nhiều lắm mà mình sắp pải xa rồi . Có lẽ muốn bé mãi chỉ là đang trốn tránh chính mình thôi Spirt nhỉ ? rồi vô hình sẽ lớn
    Ơ sao bạn gọi mình là Tiến Minh?
    Bạn có thích ngắm sao hông?
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/5/11
  7. CLDBM90

    CLDBM90 Thành viên Xuất Sắc

    Tham gia ngày:
    20/2/11
    Bài viết:
    6,947
    mềnh cũng ước gì giá như mềnh chẳng bao giờ lớn ^^
    để đc mãi là bé con của ai đó :)
     
  8. Spirt7

    Spirt7 Thành viên Tích cực

    Tham gia ngày:
    12/5/11
    Bài viết:
    257
    [FLASH]http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?OC9mMy84ZjM4NzFiYzU2YTU1MWU1MjmUsIC5ODllZDljZDU0MTZhNS5cUIbaBmUsICDN8QSBwWeBGFjZSBdUngZWFyYnl8TGVdUngZSBNYXJsaW58fDE[/FLASH]
    [FLASH]I entered the room
    Sat by your bed all through the night
    I watched your daily fight
    I hardly knew
    The pain was almost more than I could bear
    And still I hear
    Your last words to me

    [Chorus]:
    Heaven is a place nearby
    So I won't be so far away
    And if you try and look for me
    Maybe you'll find me someday
    Heaven is a place nearby
    So there's no need to say goodbye
    I will ask you not to cry
    I'll always be by your side

    You just faded away
    You spread your wings, you had flown
    Away to something unknown
    Wish I could bring you back
    You're always on my mind
    About to tear myself apart
    You have your special place in my heart, always

    [Chorus]

    And even when I go to sleep
    I still can hear your voice
    And those words
    I never will forget


    --- Cập nhật thêm ---

    Tặng các bạn !!
    p/s k để chế độ tự động play, vì sợ cong vênh vs bài hát bên trên....
     
  9. TMcolen

    TMcolen Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    2/1/11
    Bài viết:
    572
    thks S 1 bạn đã nhận:)
    Bài hát thật tuyệt
     
  10. Spirt7

    Spirt7 Thành viên Tích cực

    Tham gia ngày:
    12/5/11
    Bài viết:
    257
    Vì thiên đường
    ( hoặc Niết bàn )
    ở ngay đâu đó heheh. Nên hãy cứ ngẩng cao đầu, bước tiếp vs trái tim dũng cảm :D..
    Tuổi thơ trong hắn, cũng là những chiều nắng chang chang, trốn ngủ trưa để... tung tăng thả diều, câu cá mướt mồ hôi. Hồi đó mẹ hắn cứ 1 rưỡi chiều là phải lên tới bệnh viện. Nên thói quen là ngủ trưa từ 12h, y như rằng là 12h phải lên nằm cạnh mẹ. Đương nhiên rồi, kháng cự là vô ích. Mẹ là ở 1 đẳng cấp hoàn toàn khác, ko phải cứ ỉ ôi thủ thỉ như vẫn với bà là xổng đc kekek.
    Và thế là mắt hắn nhắm, nhưng đầu thì toàn lởn vởn hằng hà sa những diều của thằng Phán " sừng "...cần câu của thằng Tú " lác "....hay má lúm đồng tiền dễ thương của cái Linh " tòng"... mà hắn biết thừa là chúng nó đang đợi hắn ở ngay cổng khu lương thực.. Để rồi mấy lần hắn quay sang nói với mẹ, vs cái giọng hắn copy nguyên xi của ông khi nói vs bà " Con khó ngủ qúa mẹ ạ " . Mẹ hắn cứ tủm tỉm cười, rồi cốc cho 1 cái.. Tiện tay, quàng qua người, đúng là khó chồng, khó chất... "ôi thôi, thế là xong phim ". hắn tức lắm. Tại sao hắn nói giống thế rồi mà mẹ hắn k tin nhỉ. Và để biểu tình, hắn quay người lại, cong cáo mông béo múp míp lên rõ cao,co người lại...để tay mẹ lỏng ra. Rồi cứ thở dài thườn thượt.Mà có lần hắn thấy mẹ khúc khích cười , ra cái điệu sung sướng lắm. Thế mới biết chẳng có gì quí hơn tự do...độc lập @@
    Hừ Lúc ấy hắn mới thấy, như bố lại sướng. Đi từ sáng tới tối, về mẹ chẳgn dám nói câu nào. Chẳng cần phải ngủ trưa, chẳng cần phải làm bài tập. Nhiều lúc mẹ còn chiều bố hơn cả chiều hắn, ai đời, kem có 5 cái, mẹ kiểu gì cũng phải để cho bố 1 cái :D. Hắn thòm thèm mà chẳng cho. Mà mẹ biết thừa rằng, bố về rồi cũng cho hắn, chứ chạy đi đâu... hầy."Chẳng thức thời tẹo nào"- @@. ....
    ......................
    .........................Nghĩ 1 vòng, hăn lại ngước lên đồng hồ, khỉ gió thật..sao lại mới có 2phút 15 giây trôi qua là như nào.. Cứ cái đà này thì làm sao mang cho Linh " Tòng " cái gói ô-mai để dành từ sáng đc.. Rồi kiểu gì thằng Tú lác vs thằng Phán sừng, cũng lợi dụng lúc hắn ko có ở đấy...để lấy lòng cái Linh cho xem...hừ, Thế này thì hắn sống sao nổi :(( . Bố hắn thường nói " đàn ông là phải có chính kiến ". Hắn thấy đúng qúa, đã có mục đích thì phải cố gắng mà đạt được. Vậy là hắn quyết định, quay lại thủ thỉ với mẹ.
    " Mẹ ơi, con dậy đọc báo cho mẹ nghe nhé, hôm qua ông gửi cho mẹ mấy tờ báo Phụ nữ, con đọc rồi, cũng hay lắm ..." ( Hắn chém gió, chứ báo đấy tòan ly hôn, vs con ngòai giá thú, hắn đọc có hiểu mô-tê qué gì đâu )
    Mẹ hắn ít thời gian, ở viện từ sáng tới chiều, trưa tranh thủ về nhà nghỉ ngơi...vì nhà gần, Mẹ hắn thì cũng khá thích đọc truyện, hắn thấy trên giá sách, có nhiều truyện xưa lắm. Lớn lên hắn ms biết là những Cuốn theo chiều gió,Hoa mận gai... hoặc thằng gù nhà thờ gì gì đó. hehe. Thấy mẹ lim dim, ậm ờ, hắn cũng mở cờ trong bụng...hehe phen này có cửa kakakak. Hoặc cũng có lẽ vì mẹ hắn cảm động rơi nước mắt vì thằng con hiếu thảo :)). Và thế là hắn lật từng trang, từng trang..lựa cái trang nào mà tin tức nó khoai nhất, nó ngán ngẩm nhất, toàn dự báo thời tiết vs thông tin kinh tế. Vác ra đọc ( thông manh quá kekek ).. Cái giọng con nít, cứ đều đều vang lên..cứ đọc dăm ba câu, hắn lại dừng lại 1 tẹo để quan sát tình hình " địch (;;) - ý đùa :D ). Mẹ hắn chắc cũng cảnh giác, nên dăm phút đầu có vẻ trôi qua trong căng thẳng.
    Cái trò chơi tâm lý này, lớn lên lại có lợi cho trí thông minh của hắn kekeke. Hắn tỉnh táo trong nhiều chuyện, có lẽ, khi nào có dịp...hắn sẽ lại gọi về để khoe vs mẹ hắn cái điều tưởng như nhỏ như con thỏ ấy :D
    Thế rồi ko biết có phải hắn cũng có máu mê đọc trong người,mà hắn say sưa đọc, đọc quên cả cái mục đích ban đầu...Chắc ông giời thương hay sao, tự nhiên có cơn gió to, thổi cái vèo, bay cả mấy tờ báo lẻ vào mặt hắn, hắn mới chợt nhớ ra cái định nghĩa về giờ hoàng đạo :D - (Vô tâm nhờ.:D) hehe, ngó lại thì mắt mẹ đã nhắm, hơi thở nhẹ nhàng, chắc cũng đang say sưa ngủ. Hắn dại kinh người, cúi xuống thơm mẹ 1 cái....thơm xong mới thấy dại, thế là 3 chân bốn cẳng...vắt lên cổ...cho cái vèo 1 cái, mở cửa...phi nước đại, trong tiếng ú ớ gọi tên của mẹ hắn sau lưng...hê hê nhưng mẹ ơi, con đang theo tiếng gọi của trái tim ;;)...
    Trong lòng cơ man nào là hoan hỉ, hắn nhìn lên trời và thầm nhủ 1 câu, trong khi 2 tay đang còn đan chặt vào nhau...phởn ko tả nổi :))
    ÔI TA YÊU BẦU TRỜI XANH ĐẦY NẮNG
    Tiếc là hôm đó, do ra muộn, vs lại ko có mobile phone giống khi lớn, nên công hắn nghĩ ngợi lại thành công cốc. vì 3 đứa mất dạy ấy đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa...huhuuhu chỉ còn lại nắng và tiếng ve râm ran... :D

    P/s : Khì, đó là 1 chút kí ức của bạn. Có thể ko hay, có thể do viết vội. Nhưng nó chân thực ...và sẽ mãi là 1 góc nhỏ đầy nắng trong cái tâm hồn u tối của hiện tại :D
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/5/11
  11. TMcolen

    TMcolen Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    2/1/11
    Bài viết:
    572
    bạn viết sách được rùi đó nha , có thể bạn chưa tin có thể bạn kiêm tốn nhưng thật sự rất hay.... Mà sao lúc tí xíu chẳng đứa nhóc nào chịu ngủ chưa vậy ta ? mình cũng y xì đúc như thế toàn đi bêu nắng mẹ mắng thế nào thì cái chân cũng chẳng chịu nghe và mắt thì chẳng chịu nhắm , Chỉ thích thú trốn đi chơi hông ak.
    P:s khì bạn thực sự kết chút kí ức của bạn bạn đang chờ chút kí ức tiếp theo đó . Đừng sợ đêm tối bạn ak vì trong đêm tối ta sẽ thấy ánh sáng của những ngôi sao
     
  12. Spirt7

    Spirt7 Thành viên Tích cực

    Tham gia ngày:
    12/5/11
    Bài viết:
    257
    ừ, trẻ con mà, lúc nào cũng có thể ngủ...nên có đứa nào thèm ngủ đâu :D..
    Chơi chữ hay lắm :D. Nhưng tại sao ko đến lượt bạn viết nhỉ, thử 1 kí ức nào đó vui hoặc kể cả là buồn. Nó vẫn sẽ có hồn và thực tế hơn trong sách vở !
     
  13. TMcolen

    TMcolen Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    2/1/11
    Bài viết:
    572
    Bạn có thích những vì sao không?
    Nếu ai đó hỏi mình câu đó có lẽ mình sẽ trả lời suốt mấy ngày liền mà chẳng nghỉ. Chẳng điều gì làm mình thích thú như thế ( Trừ TM ) Chẳng điều gì thích hơn khi sau những đêm đầy mây mình lại được thảnh thơi nhắm bầu trời sao ( trừ TM ) Lúc nào cũng giật mình như lần đầu được trông thấy . Mình thường leo lên một nơi thật cao hay nằm dài trên tấm phản gỗ trước sân để ôm trọn vào tầm mắt bầu trời ấy . Vô vàn ...vô vàn chòm gấu lớn gấu nhỏ, chòm Thần Nông, sao bắc cực...vô vàn và vô vàn . Càng ngắm nhìn bầu trời ấy lại như rộng thêm ra . Nhiều khi chẳng biết hết tên các chòm sao nên mình tự đặt theo cách riêng của mình : có cả chòm bóng bay , chòm chữ Z thỏ nhỏ thỏ lớn ...hì hì mình thấy giống mà . Nhưng được ngắm sao chẳng dễ vì suốt ngày pải tranh giành với cái đèn nhà hàng xóm(thật ghét) nên đâm ra mình thích những hôm mất điện . Chẳng bị tranh nữa tất cả là của mình.:9: hì hì. Lỡ yêu mất bầu trời ấy nên mình ước trở thành một nhà thiên văn học hay một phi công cũng được . Nhưng có lẽ chỉ là mơ ước thôi chẳng mấy ai là con gái mà làm phi cồng cả . Chẳng lâu nữa mình sẽ pải chọn 1 nghề nghiệp tạm xa bầu trời và ước mơ bé nhỏ nhưng mình biết ngay ở đây là một công nhân viên chức bình thường mình vẫn có thể nuôi lớn niềm vui ấy . Mơ thì chẳng bao giờ là đủ mà
     
  14. Spirt7

    Spirt7 Thành viên Tích cực

    Tham gia ngày:
    12/5/11
    Bài viết:
    257
    đây là bài hát có liên quan tới bầu trời đêm... Yozora no mukou - phía bên kia bầu trời đêm.
    Có thể nghe bạn ko hiểu... Nhưng đôi khi âm nhạc là sự cảm nhận từ tâm hồn và trái tim . Hãy nắm chặt lấy giấc mơ của mình, dù chỉ là trong suy nghĩ :D mua 1 cái ống nhòm 100K- 1 tá. bạn cũng đã đc xếp vào nhóm những nhà thiên văn " nhỏ nhỏ " :))
    [FLASH]http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8wMy8wNi9iL2YvInagaMEYmZkMmQ1MTQ2N2Y3YjdhYWRmODM2Y2QwZWE0ZDYyMWMdUngWeBXAzfOWknOepdUngdUngOBrdUngODoOOCs-OCpihZWeB3pvInagaMEmUsICmEgWeBm8gTXVrWeB3UpfFN1Z2EgU2hpa2FvInagaMEfHwy[/FLASH]
    Bầu trời ấy sẽ vẫn xanh....dù nay mai nổi sóng gió !!

    --- Cập nhật thêm ---

    cố lên....:)) Con gái ko làm phi công, thì làm tiếp viên hàng không, vẫn được bay, vẫn đc sống vs bầu trời...Nhưng sợ nhất là khi gián tiếp nhận nụ hôn của đất thôi =))
     
  15. TMcolen

    TMcolen Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    2/1/11
    Bài viết:
    572
    Hông hông làm tiếp viên hàng không đâu toàn pải bay theo lịch trình theo quy định chẳng bao giờ xa hơn cao hơn . Nếu được thì mình muốn đi bằng khinh khí cầu -tự do .Ak mình tự làm một cái kính thiên văn rùi nha thầy vật lí đã giúp mình đó dù không được chuẩn lém nhưng cũng thú vị hơn
     
  16. kattran

    kattran Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    29/10/10
    Bài viết:
    563
    Tại sao k chụp ảnh cái kính đấy lên để chia sẻ nhỉ :D. Bạn thì k thích sao lắm, chỉ thích nămf trên mái nhà mấy ngày trăng sáng.. Chém gió vs mấy thằng hàng xóm. Thế thôi, nghĩ lại sao vui thế nhỉ.
    Àh, còn vụ khinh khí cầu. Hãy xem thử bộ phim Up.. Để thực hành ý tưởng ;;)
     
  17. Spirt7

    Spirt7 Thành viên Tích cực

    Tham gia ngày:
    12/5/11
    Bài viết:
    257
    bác này nói đúng đấy...thử xem phim UP đi nhé :D....1 bộ phim đáng xem, để thấy chẳng bao h là muộn để thực hiện ước mơ !!
     
  18. TMcolen

    TMcolen Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    2/1/11
    Bài viết:
    572
    Hì hì bạn là fan ruột của up nè bạn còn ghép ảnh trong phim thành chuyện cơ tối post các bạn cùng coi xem được hông nha . Còn vụ kính để hôm kia đi vì nó còn đang ở nhà thầy cơ ( các bác nhìn xong đừng cười nha vì hông được đẹp lém )

    --- Cập nhật thêm ---

    Bạn cũng thích nằm trên mái nhà nhưng hôm nào có trăng thì ít sao hơn hơi bùn vì sao hông có 2 cái cùng 1 lúc
     
  19. Spirt7

    Spirt7 Thành viên Tích cực

    Tham gia ngày:
    12/5/11
    Bài viết:
    257
    Nghe có vẻ hay ho đấy...Stephen hawking của Việt nam chăng :D Nhớ tối nay post nhé !!
     
  20. TMcolen

    TMcolen Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    2/1/11
    Bài viết:
    572
    [​IMG]
    Câu chuyện vút bay từ niềm đam mê phiêu lưu của cậu bé Carl Fredricksen. Ước mơ lớn nhất của Carl là được giống như thần tượng của mình-nhà thấm hiểm lừng danh Charles F.Mu ntz.
    [​IMG][​IMG]
    Đã không ít lần cậu bị mọi người coi là lập dị nhưng Carl bé nhỏ vẫn giữ vững niềm tin với ước mơ của mình . Cho đến một ngày cậu gặp Ellie- cô bé táo tợn luôn muons bay đến những vùng đất xa xôi tận mắt chứng kiến những điều kì lạ - giống Carl . Đôi bạn trẻ lớn lên cùng nhau, và trở thành cặp vợ chồng hạnh phúc.
    [​IMG]
    [​IMG]
    Họ cùng nhau ấp ủ giấc mơ về ngôi nhà nhỏ bên thác nước thiên đường ở Châu Mĩ xa xôi.
    [​IMG][/IMG]
    Ngày tháng hạnh phúc êm đềm trôi qua .
    [​IMG][/IMG]
    [​IMG][​IMG]
    [​IMG][/IMG][​IMG][/IMG]
    Carl và ellie dù vẫn ôm giấc mơ thuở nhỏ nhưng cuộc sống đời thường với những bộn bề lo toan, tất bật cơm áo đã không cho phép họ nghĩ đến chúng nữa. Rồi một ngày , khi….
    [​IMG][/IMG]
    Ellie mắc căn bệnh quái ác và đã mãi mãi đi về nơi thiên đường cùng lời nhắn cho Carl yêu quý " Cảm ơn anh vì cuộc phiêu lưu này" - với bà, cuộc sống cũng chính là cuộc phiêu lưu lớn nhất.[​IMG][​IMG][/IMG]
    Trong dự án quy hoặc thành phố ngôi nhà của ông Carl bị giải tỏa , khi biết những kỉ vật quý báu đang dần bị cướp đi ông đã quyết định thực hiện lời hứa với vợ - thực hiện chuyến đi mạo hiểm nhất : đến thác nước thiên đường. Chỉ sau một đêm ông đã thổi hàng ngàn quả bóng bay để cùng với ngôi nhà thực hiên chuyến thám hiểm. Cuộc phiêu lưu đó trở lên bất ngờ hơn với sự có mặt bất đắc dĩ cậu bé hướng đạo sinh Russell .
    [​IMG]
    [​IMG][​IMG]
    [​IMG][/IMG]
    Vượt qua cơn giông bất ngờ mà Russell gọi là đám mâu tích điện cuối cùng 2 ông cháu đã đến được Châu Mĩ trên căn nhà bóng bay
    [​IMG][/IMG]
    [​IMG]
    [​IMG][/IMG]
    Ở đây hai ông cháu đã gặp chú chim rẽ giun mà lâu nay Russell
    kiếm tìm và gặp cả chú chó Dug biết nói với cái vòng trên cổ kì lạ [​IMG][​IMG][/IMG]
    Cuộc phiêu lưu chính thức bắt đầu khi 2 ông cháu mắc trò lừa của 1 tên chuyên sưu tập các loài động vật quý hiếm giữ cho riêng mình. Bất ngờ thay kẻ đó chính là Charles F.Muntz - người ông và vợ ngưỡng mộ . Dã tâm của Charles không dừng lại hắn quyết định đuổi bắt bằng được chú chim rẽ giun của Russell.
    Khi Russell tự mình đi đột nhập vào khinh khí cầu của Charles để cứu chú chim bé nhỏ , ông Carl đã phải quyết định : thực hiên ước mơ của vợ hay giúp Russel đến cùng. Bản năng của một nhà thám hiểm đã thúc giục ông tìm mọi cách để cứu cậu bé . Ông đã bỏ lại những kỉ vật mà lâu nay ông gìn giữ tìm mọi cách cứu Russell.
    [​IMG][​IMG]
    Cuộc chiến cam go đã xảy ra giữa Charles và đội chó hung dữ với ông già và cậu bé ngốc . Niềm tin , tình đoàn kết mọt lần nữa làm nên điều kì diệu . 2 ông cháu đã thắng nhà thám hiểm độc ác , chú chó Dug thoát khỏi cái vòng xấu hổ đáng ghét, chim rẽ giun được về đoàn tụ với đàn con . Còn Charles đã biến mất cùng chính những kiệt tác của lòng tham mà ông ta tạo dưng lên. Bộ phim khép lại bằng hình ảnh ông Calr đến dự buổi trao huy hiệu dũng cảm cho Russell 2 ông cháu cùng ăn kem và đếm những chiếc xe buýt qua. Còn ngôi nhà bóng bay đã nằm yên bình bên thác nước thiên đường. Chiến thắng luôn dành cho những ai biết đam mê và dám sống cùng đam mê ấy . Có lẽ đó chính là " Spirit of adventure "những cuộc phiêu lưu sẽ chẳng bao giờ dừng lại…
    [​IMG]
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/5/11
Đang tải...

Chia sẻ trang này