Em !

Thảo luận trong 'Cafe Quán TGCL' bắt đầu bởi hienbadminton, 7/3/11.

  1. hienbadminton

    hienbadminton Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    27/9/10
    Bài viết:
    620
    Lâu lắm rồi không làm thơ... Xếp những con chữ theo cảm xúc vào những quy tắc chật hẹp. Bởi vì những chật hẹp ấy mà em thích viết văn hơn làm thơ.

    Nhẽ ra em đã thi báo chí. Nhưng chữ "duyên" và chữ vô tình kéo em đi vào một trường đại học khác. Em thôi đưa đẩy, thôi ngả nghiêng mình theo những con chữ, chỉ thỉnh thoảng rung lên vì một câu chữ của một trái tim đồng điệu khác. Chơi trò với con chữ là đam mê của mình. Em thích những câu văn ngắn. Những câu văn cụt lủn mà ngông cuồng. Cụt lủn mà kiêu ngạo. Em thích những câu văn dài, những âm vần nhẹ rung trong cổ họng.

    Em thích một người Hà Nội của Nguyễn Khải... Em thích văn của Thạch Lam, vừa nhẹ, vừa rung, vừa ấm... Một cô gái của thế kỷ 21 yêu cái Hà Nội trong văn của một kẻ ở thế kỷ 20.

    Mưa xuân đã lúi húi ngoài đường phố. Xoay vần phố xá trong màn mưa nhẹ hạt mà dai dẳng. Ở Hà Nội ít thấy mái "pờ rô", loại mái lượn sóng tạo thành những khe song song, mưa xuân hắt xuống mái. Theo những khe đó, những hạt mưa to và nặng hơn vô tình mà rơi "bộp" xuống đầu thì sẽ khó chịu lắm. Mưa làm cho những khu "ổ chuột" trở nên nhớp nháp vô cùng... Có phải thượng đế bắt mưa phải gánh trên mình nỗi buồn xa xăm tự thuở nào... Thích ngắm những mảnh đời - sang trọng - quê mùa - sum vầy - côi cút hiện lên trên dòng người lúi cúi phía cuối chợ - trong mưa, họ nhẩm tính điều gì đó trong đôi mắt và trong những cái nhíu mày khó chịu ẩn hiện những niềm xa xăm, xa xăm.


    [​IMG]

    Đúng rồi. Em thích "Đêm nằm mơ phố"... Cái da diết khó quên, cứ bàng bạc ở trong lòng, quyện mãi hơi thở của đêm ấm nóng, dịu nhẹ bên tai mình, thấy phố run run những mùa đông lạnh. Mơ phố - mà cứ ngỡ như một giấc mơ về anh - một giấc mơ về những thương yêu đã lỡ làng... Phố về đêm. Ngòn ngọt màu vàng ruộm ngất ngây của nắng tỏa ra từ ngọn đèn đường, bóng những hàng cây nhấp nhô đổ bóng, cây màu đen còn phố màu nâu vàng đượm buồn... Phố vắng những lời hò hẹn. Chỉ có tiếng rao đêm hò hẹn với ánh trăng nhòa rơi trên mái. Trăng tròn mà chao nghiêng một góc trong đáy mắt lúng liếng. Thấy phố lạnh, để ao ước luồn tay vào một đôi tay khác.. để soi tình mình vào đời một kẻ khác.. để tiếng rao đêm hò hẹn với một tiếng rao khác, để trăng hò hẹn với một ánh trăng gieo trên mái nhà - lấp ló, lấp ló, ảo ảnh, vô thực và xa mờ...

    Em yêu Hà Nội. Càng ở nơi này lâu, càng chẳng thể biết lý do. Chỉ yêu và yêu thế thôi. Kể cả lúc mất chiếc xe đạp yêu quý ấy - em cũng yêu.
    Tháng 3. Mùa xuân. Một mùa xuân khô không khốc. Là bàng vẫn chao chát đỏ. Lòng người vẫn đìu hiu. Tự nhiên, em thấy nhớ người con trai em từng yêu nhất. Đã và đang. Trưa nay, em lang thang dưới hàng cây cổ thụ, trong chút mưa bụi vấn vương nỗi buồn mà thượng đế bắt mưa phải gánh theo. Em đã hiểu cái trĩu nặng mà tình yêu mang lại. Chiều nay, nhấm nháp một ít cafe đậm đà. Hà Nội đang dần hết lạnh. Em ghét mùa hè. Nỗi buồn trong cái mơn man của mùa đông xa xăm vẫn là nỗi buồn đẹp và mơ màng nhất.

    Bây giờ, phố đã ngả màu đen. Nếu một trang giấy ố màu một góc, nó sẽ là màu cafe. Màu cafe đượm buồn. Tâm hồn bây giờ cũng như màu cafe vậy. Rất đắng, mà rất ngọt. Nhưng cứ đườm đượm. Một chút vu vơ nhẹ bẫng.

    Nhấc lòng khỏi những chật hẹp. Để lòng mình vời vợi một nối niềm long đong. Có chắc đó là vu vơ, hay một nỗi bình tâm sâu thẳm? Anh thôi đạp xe ruổi rong trên phố. Chúng ta đi một phương tiện khác, nhưng em vẫn muốn đi bằng những khuôn mòn cũ kỹ, những vòng xe đuổi bắt nhau. Mùa thu rụng lá đã qua, "em chợt muốn nhớ mùi lá rơi cong queo trên phố khi đó, nhưng chẳng tài nào nhớ nổi..."
     

Chia sẻ trang này