Đội hình ghép giữa Barca và Inter mạnh nhất trong lịch sử

Thảo luận trong 'Bóng đá' bắt đầu bởi Thần gió, 29/4/10.

  1. Thần gió

    Thần gió Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    27/4/10
    Bài viết:
    1,162
    Inter có nhiều cầu thủ nổi tiếng hơn so với Barca dù mức độ ảnh hưởng có thể không bằng.

    Thủ môn

    Walter Zenga (chơi cho Inter trong giai đoạn 1982-94): Cựu thủ môn người Italy có sức bật và phản xạ hiếm có nên được các CĐV tặng cho biệt danh "người nhện". Trưởng thành tại lò đào tạo của Inter và giữ chiếc áo số 1 trong đội hình chính trong suốt 11 mùa giải liên tiếp, những thành tích quan trọng nhất của Zenga là Scudetto năm 1989 và 58 lần khoác áo đội tuyển quốc gia. Ông cũng là người lập kỷ lục giữ sạch lưới 518 phút tại World Cup 1990.

    Sai lầm khó quên nhất đối với Zenga là quyết định băng ra cản phá một quả tạt trong trận bán kết giải đấu trên. Tiền đạo Claudio Caniggia ghi bàn san bằng tỷ số 1-1 trong tình huống này rồi giúp Argentina giành chiến thắng trong loạt luân lưu.

    Hậu vệ

    Javier Zanetti (Inter, 1995 - đến nay). Hậu vệ cánh người Argentina chưa bao giờ đánh mất đẳng cấp thế giới kể từ khi ký hợp đồng với Inter từ CLB Banfield (Argentina). Ở tuổi 36, Zanetti vẫn cho thấy sự dẻo dai đáng ngạc nhiên với mọi vị trí trong hàng phòng ngự và tuyến giữa.

    [​IMG]
    Zanetti trong trận bán kết lượt đi Champions League.

    Những thành tích đáng chú ý nhất của "chiếc máy kéo" là ba Scudetto liên tiếp trên sân cỏ Italy, 1 UEFA Cup và hơn 500 lần ra sân tại Serie A. Zanetti là người đang giữ kỷ lục về số lần khoác áo đội tuyển Argentina.

    Giuseppe Bergomi (Inter, 1980-99). Trước thời của Zanetti và sau thời của Facchetti và Mazzola, Bergomi là cầu thủ tượng trưng cho Inter. Cựu trung vệ hàng đầu thế giới bắt đầu nổi danh từ trận chung kết World Cup 1982 khi được giao nhiệm vụ kèm cầu thủ hay nhất châu Âu khi đó - huyền thoại Karl-Heinz Rummenigge của đội tuyển Tây Đức. Bergomi hoàn thành nhiệm vụ bằng sức trẻ ở tuổi 18 để Italy giành chiến thắng 3-1. Bergomi đang giữ kỷ lục về số lần khoác áo Inter - 758 trận. Bảng thành tích của ông tại CLB gồm có 1 Scudetto và 3 danh hiệu vô địch UEFA Cup. Một trong những minh chứng về tài năng của Bergomi là suất dự World Cup 1998 vào thời điểm một năm trước khi giải nghệ. Ông đã không gây thất vọng tại giải đấu này dù có nhiều năm không tham gia đội tuyển.

    Carles Puyol (Barcelona, 1999 - đến nay). Là một đội bóng chơi thiên về tấn công, Barca không có nhiều trung vệ giỏi nhưng Puyol là một trường hợp đặc biệt. Trung vệ người Catalan là thủ lĩnh của đội bóng trong khoảng thời gian thành công mới đây. Puyol thường tỏ ra xuất sắc trong những pha truy cản cả trên mặt đất lẫn trên không. Với gần 500 lần ra sân, 3 chức vô địch Liga và 2 danh hiệu Champions League, anh là cầu thủ tượng trưng của Barca.

    Giacinto Facchetti (Inter 1960-78). Facchetti là cầu thủ tượng trưng vĩ đại nhất trong lịch sử Inter. Trên sân cỏ, ông là một chiến binh kèm người cừ khôi nhưng cũng sở hữu những đường chạy dọc biên trái ngoạn mục. Ông giành được rất nhiều danh hiệu với Inter và nắm kỷ lục 94 lần khoác áo đội tuyểna cho đến khi bị Dino Zoff phá vỡ.

    Tiền vệ

    Lothar Matthaus (Inter, 1988-92). Huyền thoại tiền vệ người Đức có thể sánh ngang với Paolo Maldini về khả năng kéo dài quãng thời gian chơi bóng ở đỉnh cao phong độ. Matthaus gia nhập Inter từ Bayern năm 1988 và lập tức đoạt chức vô địch Serie A. Đặc điểm của anh là chơi rất hay trong khâu tấn công cũng như phòng ngự. Matthaus là một trong ba hảo thủ quan trọng nhất của đội tuyển Đức tại World Cup 1990 (bên cạnh Andreas Brehme và Jurgen Klinsmann). Đầu năm 1991, anh được tặng danh hiệu cầu thủ hay nhất thế giới.

    Xavi (Barcelona, 1998 - đến nay). Cầu thủ 30 tuổi người Tâu Ban Nha đơn giản là tiền vệ số một thế giới hiện nay và là một trong những tiền vệ trung tâm hay nhất trong lịch sử bóng đá. Giống Puyol, Xavi ra đời tại Catalan, được phát hiện và trưởng thành tại lò đào tạo của Barca. Điểm mạnh của Xavi là những đường chuyền chọc khe bổng cũng như sệt như đặt vào chân đồng đội và khả năng phân phối bóng hợp lý.

    [​IMG]
    Xavi vốn là cầu thủ hay nhất tại Euro 2008.

    Luis Suarez (Barcelona 1954-61 và Inter 1961-70). Người ta từng nói những cầu thủ Tây Ban Nha không bao giờ thành công tại Italy, nhưng Suarez đã cho thấy điều đó không hề đúng. Tiền vệ này ký hợp đồng với Inter năm 1961 theo giá kỷ lục thế giới và trong 9 năm sau đó, đội bóng áo sọc xanh đen đoạt 3 Scudetto, 2 Cup C1 và 2 Cup liên lục địa. Suarez từng giành 2 danh hiệu Quả bóng vàng châu Âu (một với Barca và một với Inter). Ông cũng giành danh hiệu cao quý đầu tiên của đội tuyển Tây Ban Nha - vô địch Euro 1964. Tại Barca, Suarez đoạt 2 chức vô địch Liga, 2 Fairs Cup (tiền thần của UEFA Cup và Europa League hiện nay).

    Tiền đạo

    Lionel Messi (Barcelona từ 2004 đến nay). Câu chuyện "cổ tích" về tiền đạo người Argentina được bắt đầu khi anh mắc một căn bênh liên quan đến hormon tăng trưởng mà gia đình và CLB ở quê hương không đủ tiền điều trị đến nơi đến chốn trong hoàn cảnh khủng hoảng kinh tế. Barca chấp nhận mạo hiểm với một cầu thủ 12 tuổi và họ đang được đền ơn bằng số danh hiệu ngày càng nhiều. Có thể nói Barca đã có "Maradona mới" mà chẳng tốn một xu vì mỗi khi Messi tỏa sáng là người ta lại so sánh anh với cầu thủ vĩ đại trong lịch sử bóng đá. Messi mới 22 tuổi nên tương lai còn dài.

    Giuseppe Meazza (Inter 1927-40). HLV của đội tuyển Italy vô địch World Cup 1934 và 1938, Vittorio Pozzo, từng nói: “Có Meazza trong đội hình có nghĩa đội bóng của bạn khởi đầu trận đấu với tỷ số 1-0”. Meazza là siêu sao bóng đá đầu tiên của Italy, cầu thủ được trời phú cho kỹ thuật, khả năng chuyền bóng điêu luyện, sút tốt bằng cả hai chân và năng suất ghi bàn đáng nể. Ông đã ghi được 245 bàn trong 348 trận cho Inter. Thành tích cao nhất của Meazza là 3 danh hiệu Scudetto và 2 chức vô địch World Cup liên tiếp. Khi ông qua đời, sân vận động ở Milan được mang tên ông.

    Ronaldinho (Barcelona 2003-2008) - Gia nhập sân Nou Camp trong giai đoạn khủng hoảng, gần như một tay Ronaldinho vực Barca dậy để đoạt hai chức vô địch Liga liên tiếp và danh hiệu Champions League 2006, chấm dứt 6 năm trắng tay tròn. Trong 145 trận, anh ghi được 70 bàn thắng và có rất nhiều đường chuyền pha bóng đẹp mắt làm ngây ngất các CĐV.

    Trong giai đoạn đỉnh cao từ 2003 đến 2006, Ronaldinho cho thấy hình ảnh của một nghệ sĩ có thể làm gợi nhớ đến Pele, Zico hay Maradona trong quá khứ. Trong trận siêu kinh điển tại sân Bernabeu mùa bóng 2005-2006, chính Ronaldinho ghi hai bàn thắng đẹp mắt để góp vào chiến thắng 3-0 của Barca.

    (sưu tầm)
     
Đang tải...

Chia sẻ trang này