[Truyện] Cùng kể chuyện đêm khuya!

Thảo luận trong 'Thơ và Truyện' bắt đầu bởi Nico2010, 30/5/11.

  1. Nico2010

    Nico2010 Trọng tài

    Tham gia ngày:
    6/4/10
    Bài viết:
    803
    8-XNhững ai thích nghe, đọc chuyện MA ... Cùng nhào zô Topic để chia sẻ những câu chuyện mình biết cho mọi người nhé! hihihi...hahaha.... Càng sợ càng thích...8-X

    1/. Cách đây chưa lâu lắm khu đất này là một... nghĩa địa cũ, nhà cửa còn... ẩn nấp bên những gò mả lô nhô.


    Tôi từ quê lên thành phố luyện thi vào đại học, trọ nhờ nhà ông chú. Căn nhà ở ngoại thành, rộng rãi, phía trước nhiều cây cối, tạo ra một khung cảnh khá âm u. Nhất là vào những đêm mưa gió, không trăng sao, còn thấy cả đom đóm bay lập lòe trước cửa. Tôi nghe đồn cách đây chưa lâu lắm khu đất này là một... nghĩa địa cũ, mới được dọn đi, nhà cửa vừa đây còn... ẩn nấp bên những gò mả lô nhô.

    Nhà ngoài chú thím, còn hai đứa em. Nhỏ chị học cấp III, thằng em mới lớp 6, tuy là con trai nhưng tính tình có vẻ nhút nhát, e dè. Vì nhà rộng, chú thím chia mỗi đứa ở một phòng. Nhỏ chị ở lầu hai phía ngoài, thằng em cũng phòng phía ngoài nhưng ở lầu một. Chú thím nói tôi ngủ cùng với nó. Đêm đầu tiên, thành phố đón tôi bằng một cơn mưa như trút, mới 9 giờ trời đã tối đen như mực, côn trùng kêu nhức óc, đèn đường còn mấy đốm lập lòe, vàng vọt, không sáng hơn là bao so với những ánh đom đóm rải đầy từ đường vô đến hẻm. Thằng em co mình trong đống mền gối, hai mắt thò ra, nó ngoắc tôi: Anh Út nên đi ngủ sớm. Tôi hỏi nó tại sao, nó thì thầm: Anh lên đây nằm... ôm em, em nói cho nghe. Nguyên ngày đi đường khiến tôi cũng mệt, bèn tắm rửa sơ rồi bay lên giường với thằng em. Khi mở tấm mền ra, tôi thấy mình mẩy nó mồ hôi ướt sũng, trong khi tay chân lạnh ngắt. Tôi lay nó: Em sao vầy nè?! Thằng nhỏ thì thào: Em nói anh đừng chọc em nghe, ở đây... có ma đó! Tôi nhe răng cười: Em nhát hít, ma ở đâu ra mà ma? Thằng nhỏ chắc nịch: Ma... trên cây xoài ngay ngoài cửa sổ kia kìa, chính em đã thấy! Tôi nói cứng: Để đêm nay anh rình thử coi! Thằng em thì thào tiếp: Chắc chắn nó sẽ hiện ra!

    Tôi nằm, không cách gì ngủ được dù rất mệt. Thằng em im thin thít, cứ ngỡ nó ngủ rồi, tôi lay nhẹ, nó lập tức thò ra khỏi mền, hít lấy hít để. Tôi lắng tai, không gian tịch mịch, có thể nghe rất rõ tiếng côn trùng, tiếng gió lướt trên tàn lá... Khi bắt đầu thiu thiu, tôi bỗng giật nhoàng người bởi một cú nhéo của thằng em: Nó đó anh ơi! Tôi bật dậy tích tắc: Trong phòng em có đèn pin không? Thằng nhỏ run rẩy chỉ tay: Em bỏ trong ngăn bàn đó! Tôi bò lại, nắm chắc cây đèn trong tay, lần ra cửa kính. Vắt vẻo trên cành xoài ngay trước mắt tôi, một bóng đen lừng lững, hai cánh xòe ra như một con dơi khổng lồ...

    Cầm chặt cây gậy trong tay, tôi mò xuống những bậc cầu thang tối hút. Mở cửa phòng khách, tôi bước ra sân. Nói gì thì nói, xưa giờ ở quê, từng coi ma quỷ như chỗ... bạn bè, tôi vẫn không khỏi rùng mình ớn lạnh. Lỡ đâu nó là ma thiệt, liếm cho một phát ngay má, hổng lẽ tôi phải... đeo khẩu trang vô phòng thi?! Tôi tiến từng bước thật chậm lại phía gốc xoài và... bất ngờ bật đèn pin. Ngay dưới gốc xoài là một... đôi dép da láng coóng. Ma mà... mang dép sao? Tôi lia đèn lên phía trên, la lớn: Mày xuống đây, không tao chặt gốc xoài cho mày thành... cô Tấm luôn! Trên cây, con ma bất ngờ la chói lói: Em ơi, em ơi, cứu anh dzới! Và tiếng của đứa em gái: Ối anh Út ơi, đừng mà, đừng mà!

    Chú thím ngồi trên sa lông, nhỏ chị nép một góc ghế cạnh đó, mắt đỏ hoe. Đối diện là... con ma, run cầm cập: Thưa, con hổng có vô phòng ấy đâu, bởi cành xoài vẫn còn cách một đoạn mờ! Tối tối, con chỉ trèo lên, thò miệng qua nói chuyện với ấy thôi, hai bác tha cho con! Vậy đó, “con ma” là một... hotboy, nhà gần xóm, kết nhỏ chị từ lâu nhưng mới quen một tuần nay, tối đến đu cành xoài lên tâm sự, riêng đêm nay nó mặc áo mưa vì... sợ ướt! Bữa ấy nhỏ chị ăn nửa trái “bưởi năm roi” vì lén lút hẹn hò, còn thằng em tôi từ đó hết sợ ma!
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/5/11
  2. Nico2010

    Nico2010 Trọng tài

    Tham gia ngày:
    6/4/10
    Bài viết:
    803
    Năm 12 tuổi, tôi cùng với cha mẹ và thằng em trai dọn vào căn nhà 2 tầng ở tiểu bang Missouri.

    Căn nhà thật đẹp lại rộng rãi sáng sủa nên ba mẹ tôi rất thích. Còn tôi, từ khi mới bước chân vào nhà này là tôi có cảm giác ơn ớn cả người nhưng không biết tại sao.
    Có thể vì căn nhà này quá rộng so với căn nhà tôi ở vừa rồi chăng? Không phải. Cái cảm giác khác thường rờn rợn chạy dọc theo xương sống...
    Dù tôi có sợ đi chăng nữa cũng phải ở trong căn nhà này, vì tôi đâu còn sự chọn lựa nào khác.
    Ba má tôi dành cho tôi căn phòng ở tầng dưới đối diện với nhà bếp.
    Tôi nghĩ ở tầng dưới có lẽ an toàn hơn tầng trên vì có chuyện gì chỉ cần mở cửa chạy thẳng ra ngoài là xong.

    Một tháng trôi qua, không có gì lạ xảy ra, nên cái ý nghĩ và cảm giác ban đầu của tôi cũng dần tan biến. Ðến một hôm...
    Ba má tôi ra ngoài có công việc có lẽ tám chín giờ mới về, còn thằng em thì cũng sang nhà bạn chơi rồi ngủ lại đêm cho đến sáng, chỉ có tôi ở nhà một mình.

    Tôi ngồi ngoài phòng khách xem phim đã rồi lại vào phòng chơi bắn game. Khoảng sáu hay bảy giờ gì đó, đang say mê chơi game, tôi chợt nghe một tiếng động nhè nhẹ ở đằng sau lưng, theo phản ứng tự nhiên tôi quay đầu lại, lúc đó cánh cửa phòng tôi mở nên tôi có thể nhìn thẳng ra nhà bếp.

    Dưới ánh sáng lờ mờ từ trong phòng hắt ra, tôi thấy một người đàn bà đang đứng giữa nhà bếp trên mình dính đầy máu.

    Toàn thân bà ta trong suốt như nước, tôi có thể nhìn thấu ra phía sau. Bà ta đứng đó nhìn tôi với cặp mắt man dại sâu thăm thẳm chầm chầm nhìn tôi.

    Lúc đó tôi như bị dán cứng trên ghế, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài, miệng há hốc, đôi mắt trợn trừng nhìn bà ta. Bà ta cũng vậy, cứ đứng đó nhìn tôi, khoảng một phút rồi biến mất. Sau khi bà ta đi rồi, tôi từ từ trấn tĩnh mình lại: “Bị hoa mắt, hoa mắt mà thôi!”

    Tôi đang lẩm bẩm nói trong miệng thì hình dáng của người đàn bà kia lại hiện ra trong nhà bếp.

    Lần này trên tay bà ta còn bồng thêm một đứa bé và trên người của đứa bé cũng dính rất nhiều máu. Bà ta đứng đó nhìn tôi và cái miệng bà ta cứ mấp máy, tôi nghĩ bà ta muốn nói với tôi điều gì, nhưng tôi nghe không rõ.

    Những gì tôi nghe được chỉ là những tiếng xì xào than van. Sau khi nói xong tôi thấy thân thể bà ta từ từ chìm xuống sàn nhà, không phải biến mà từ từ chìm, như chiếc tàu bị chìm từ từ vậy.

    Tôi sợ quá muốn chạy ra ngoài nhưng bên ngoài lại càng tối hơn, với lại nhà của hàng xóm cách nhà tôi hơi xa nên tôi chỉ còn biết ở trong phòng khóa cửa lại thật kỹ.
    Tôi ở trong phòng cho đến khi ba mẹ tôi về, vội kể hết đầu đuôi câu chuyện. Sau khi nghe xong ông bà nhìn nhau không nói một lời nào. Im lặng một hồi mẹ tôi mới lên tiếng:

    - Con đừng nói cho em biết chuyện này nghe chưa? Tôi gật đầu.

    Sáng hôm sau ba mẹ tôi vội vã lái xe đưa tôi đến nhà tù nơi người chủ nhà đang bị giam vì tội giết người.

    Ông ta khai báo với cảnh sát rằng ông đã giết đứa con trai 9 tuổi vì vậy bản tòa tuyên án cho ông lãnh tù chung thân. Tôi chỉ nghe lỏm câu chuyện từ ba mẹ mà thôi chứ không biết rõ về vụ này.

    Khi chúng tôi đến gặp ông trong tù, kể lại những gì tôi đã thấy.

    Lúc đó ông mới thổ lộ rằng ông đã giết bạn gái cùng với đứa con của cô ấy, sau khi giết cô ta và đứa bé xong ông đem chôn hai cái xác ngay bên dưới nhà bếp.
    Chúng tôi về nhà gọi cho cảnh sát đến lập biên bản và điều tra sự việc.

    Họ đập phá sàn nhà bếp và đào đất lên tìm thấy hai bộ xương người: một là bộ xương người đàn bà, một là bộ xương trẻ nhỏ.

    Họ đã đem xác hai mẹ con chôn ở nơi nào tôi không biết, và bà ta có còn hiện ra nữa không thì tôi cũng không rõ; bởi vì gia đình tôi dọn ra khỏi căn nhà ma quái đó ngay ngày hôm sau.

    Nhưng khi dọn đến nhà mới, trong thùng để đồ đạc của tôi, tôi tìm được một lá thư. Với nét chữ quằn quèo viết: CÁM ƠN. Chỉ vậy thôi. Còn ông chủ nhà giết hai mẹ con thì bị xử tử thay vì bị tù chung thân.
    Chuyện này xảy ra năm năm về trước, nhưng tôi vẫn còn nhớ rất rõ như là mới xảy ra ngày hôm qua .


    ( Theo Hihi hehe)
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/5/11
  3. Nico2010

    Nico2010 Trọng tài

    Tham gia ngày:
    6/4/10
    Bài viết:
    803
    Bên này không ai Sợ MA, không ai biết truyện MA hay sao mà trầm thế nhỉ... Mình lại tự biên tự diễn vậy.
     
  4. thamtulungdanh

    thamtulungdanh Thánh vũ

    Tham gia ngày:
    4/9/10
    Bài viết:
    5,010
    hổm nào rãnh e post mấy chuyện do Nguyễn Ngọc Ngạn kể vậy nhé...
     
  5. SuperWave35

    SuperWave35 Thành viên Xuất Sắc

    Tham gia ngày:
    22/12/10
    Bài viết:
    9,337
    Nico ơi mình sợ ma từ bé nên đọc chủ đề và đến đoạn nghĩa địa ngay đầu là out lun, hic T T
     
  6. Nico2010

    Nico2010 Trọng tài

    Tham gia ngày:
    6/4/10
    Bài viết:
    803
    Chuyện đã xảy ra từ lâu lắm rồi nhưng tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Những sự kiện lạ lùng như những tiếng động, những bước chân đi, những bóng đen ẩn hiện và đồ đạc trong nhà tự động dời chỗ v.v..., đã quá quen thuộc trong căn nhà tôi đã lớn lên. Căn nhà này, được xây vào năm 1937 trong một vùng cổ xưa của Louisville thuộc tiểu bang Kentucky gần con sông bùn lầy lớn tên là Ohio River, có hai tầng được xây bằng gạch đỏ với những chuyện huyền thoại ma quái mà tôi đã chứng kiến từ thời thơ ấu. Lúc đó tôi chỉ mới 8 tuổi...

    Mùi lá thông thơm phức bay trong không khí tỏa ra từ cây Giáng Sinh má tôi vừa mới mua về để trong góc phòng khách. Ngày lễ đã gần kề má tôi lính quính trang hoàng nhà cửa và gói những món quà để tặng cho những người thân. Công việc quá bận rộn nên má tôi đã kêu người bạn học cùng lớp của tôi ở cạnh nhà qua giúp. Khi thiếu giấy gói quà má tôi mới nhờ tôi và người bạn của tôi lên trên gác tìm kiếm xem có còn cuộn giấy gói quà nào không. Tôi không dám đi một mình lên gác một mình vì có lần lên gác tôi thấy ở trên đó tối thui, âm u, và đầy màng nhện, khi thấy là sợ liền, nên tôi nói với má tôi rằng:

    - Chắc không tìm được cuộn nào ở trên đó đâu má à! N.h.ư.n.g... c.o.n... k.h.ô.n.g... d.á.m... l.ê.n... đ.ó... m.ộ.t... m.ì.n.h.... Nghe tôi nói như vậy bạn tôi Christina mới cười và nói:

    - Ồ! Cara có gì đâu phải sợ. Ðể Christina đi trước rồi Cara theo sau, tôi sẽ chỉ cho, không có gì trên đó bắt bạn đâu. (Christina là bạn học của tôi từ lớp mẫu giáo. Bạn là một người rất gan lì giống như con trai vậy không sợ chuyện gì cả!) Khi vừa nói xong thì bạn tôi bước lên cầu thang dẫn lên gác, còn tôi từ từ nối gót theo sau.

    Trên gác ở phía ngoài có một cánh cửa bằng gỗ nhỏ nằm ngay trên một hàng lang toàn bụi bậm nhìn như là một căn phòng bị bỏ hoang. Bạn tôi với tay mở cánh cửa ra, chúng tôi bò vào trong như là bò vào một cái hầm tối lục lọi từng thùng xem có cuộn giấy nào không. Vừa lục trong thùng này xong tôi bò sang thùng khác thì tôi chợt thấy một con búp bê cổ xưa có những loạn tóc quăn dài màu vàng mặc áo đầm màu đỏ sậm với những riền ren màu trắng đang nằm trên sàn. Tôi vừa cúi xuống nhặt nó lên nhưng phải khựng lại ngay vì tôi thấy đôi mắt của nó từ từ mở ra, tay trái của nó bắt đầu cử động đưa lên đưa xuống và đôi mắt màu xanh nhạt của nó thì cứ chớp lia lịa. Christina và tôi đều thấy nên hai đứa cùng la lên:

    - AAAAAAAA! Và ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi căn gác.

    Xuống đến nhà dưới, chúng tôi kể lại những gì đã thấy cho má tôi nghe nhưng má tôi không tin. Má tôi nói chúng tôi tưởng tượng quá nhiều, làm gì mà có chuyện kỳ lạ như vậy; rồi bắt chúng tôi dẫn bà ta lên gác để xem sự thật có phải vậy không. Khi chúng tôi trở lên gác cùng với má tôi thì không thấy con búp bê nằm ở đó nữa. Lúc đó má tôi nhìn tôi với cặp mắt ngờ vực, tôi vội nói:

    - Má à! Con và Christina thấy con búp bê nằm trên sàn ở đây nè! Nó còn biết chớp mắt và cử động nữa. Lúc này Christina xen vô:

    - Dạ. Con cũng thấy nữa cho nên sợ quá chừng.

    Cả ba chúng tôi lục soát khắp nơi trên căn gác nhưng không tìm thấy con búp bê nào cả. Tôi không biết má tôi có thật sự tin tôi không nhưng đối với tôi nó đã ám ảnh tôi suốt cuộc đời.

    Từ đó tôi không bao giờ đụng đến bất cứ một con búp bê nào. Cho đến bây giờ tôi cũng không dám bước lên trên gác.
     
  7. Nico2010

    Nico2010 Trọng tài

    Tham gia ngày:
    6/4/10
    Bài viết:
    803
    Người đâu yếu tim thế nhở... ai sợ MA cho lên chùa hết!
     
  8. SuperWave35

    SuperWave35 Thành viên Xuất Sắc

    Tham gia ngày:
    22/12/10
    Bài viết:
    9,337

    Lên chùa với Nico à, lên ngay ^ ^
     
  9. Nico2010

    Nico2010 Trọng tài

    Tham gia ngày:
    6/4/10
    Bài viết:
    803
    Mẹt mũi chưa thấy đâu, chỉ thấy khôn hơn người!
    Pác có zám lên chùa buổi đêm không?
     
  10. SuperWave35

    SuperWave35 Thành viên Xuất Sắc

    Tham gia ngày:
    22/12/10
    Bài viết:
    9,337
    Nico tu chùa nào ấy nhỉ, dù có sợ nhưng tớ cũng cố gắng ^ ^
     
  11. Nico2010

    Nico2010 Trọng tài

    Tham gia ngày:
    6/4/10
    Bài viết:
    803
    Thế thì cậu lại mạo hiểm rồi!
     
  12. SuperWave35

    SuperWave35 Thành viên Xuất Sắc

    Tham gia ngày:
    22/12/10
    Bài viết:
    9,337
    Dù sao tớ cũng là đàn ông con trai mà, mạo hiểm chút để lên chùa đàm đạo với Nico thì cũng đáng ^ ^
     
  13. Nico2010

    Nico2010 Trọng tài

    Tham gia ngày:
    6/4/10
    Bài viết:
    803
    Cũng như những đứa bạn khác đều là sinh viên y dược thì chuyện canh nhà xác là chuyện bình thường và là điều mà mọi sinh viên ngành y dù muốn hay không vẫn phải cố gắng tập sự can đảm chấp nhận. Rồi cũng đến lượt tôi và thằng Lâm phải trực nhà xác để đón nhận những tử thi mới làm thủ tục "nhập môn", thường thì ca trực vào cả ngày lẩn đêm và chia theo ca 8 tiếng, thế nhưng hôm ấy tôi và thằng Lâm phải trực ca tối mới ghê chứ, trước khi đi nhỏ Thảo bảo Lâm nên mang theo tỏi hay thứ gì đó hộ mệnh cũng được vì nghe đâu mấy đứa trước làm như thế thì im re mọi chuyện, thằng Lâm cười ha hả bảo Thảo dở hơi, ừ thì sao cũng được với tôi chỉ là thủ tục nhỏ thôi mà, tôi cũng không chú tâm chuyện này lắm. Rồi buổi tối ấy cũng đến, tôi và thằng Lâm ngồi với mớ bài đem theo bên cạnh tò te đọc vài dòng, sau khi nhận vào ca trực khoảng 1 tiếng thì có một xác được đưa vào tôi và Lâm cùng làm thủ tục "nhập môn" cho cái xác này, đâu vào đấy tôi bảo Lâm đi mua tờ báo gì đó dưới cổng bệnh viện để đọc vì buồn quá, lúc chuẩn bị đi thì mưa như trút nước, cái lạnh hăng hắc mơn man làm tôi có cảm giác nổi da gà, thằng Lâm thì co ro trên cái ghế trực cạnh một cái bàn chơ vơ dọc theo lan can của phòng xác. Mưa như hối hả hơn và cũng tạnh nhanh hơn, mới đó mà 12h khuya! nhanh quá, tôi và Lâm nghĩ vậy, ngoài trời chỉ còn lất phất mưa, ánh đèn neon đã cũ mờ ảo sáng đục, gió thì vẫn thoang thoáng bay qua lành lạnh. tôi bảo Lâm có thể ngủ vài tiếng tôi có thể ngồi trực cho nó, sau đó sẽ đến lượt tôi ngủ, nó đồng ý và ngồi gục xuống cạnh bàn ngủ thiềp đi. Tôi ngồi tra lại mấy bài thuốc vừa được học sáng nay, vừa được khoảng 15 phút thì có chị y tá thấp thoáng với áo pờlu trắng đi lại bảo tôi chuẩn bị mở cửa phòng để chuyển một xác người vào, tôi hối hả và mừng thầm vì ít ra có người để mình bắt chuyện sau khi làm xong công việc, tôi không đánh thức Lâm dậy mà một mình lại mở cửa phòng vào trong kéo chiếc xe để xác người ra ngoài, cái lạnh trong phòng làm tôi không chịu nổi, lạnh khủng khiếp, như phản xạ tôi vào kéo chiếc bàn chở nào gần mình nhất để đưa ra ngoài bất chợt nhìn sang cạnh một bàn để xác gần đó tôi thấy cảm giác quen vô cùng, trong vài giây suy ngẫm....thì ra...đó là...chị y tá lúc nãy bảo tôi vào đây lấy bàn để xác....tôi không biết thế nào để diễn tả nổi, chân tôi như đuối đi, tôi không còn cảm giác lạnh gì nửa mà thay vào đó là cảm giác khiếp hoảng, tôi cố gắng chạy thật nhanh ra kéo thằng Lâm ngồi dậy, nhìn mặt nó mơ màng nhưng tôi vẫn cố gắng nói hết những gì mình vừa thấy, nói xong nó bảo " mày nói gì vậy? chị ấy ở đằng sau mày kia mà"....hả....cái gì??? tôi vội vã kéo nó chạy xuống phòng trực ban của bệnh viện lấy một viên an thần uống vào - trùm mền ngủ đến sáng, hi vọng lần sau không chứng kiền những gì thấy đêm qua nữa.
     
Đang tải...
Chủ đề tương tự
  1. yeugames03

    [Âm nhạc] Ấm Cúng

    yeugames03, 18/6/13, trong diễn đàn: Thơ và Truyện
    Trả lời:
    3
    Đọc:
    1,189
  2. kubin1102
    Trả lời:
    1
    Đọc:
    43,982
  3. yeugames01
    Trả lời:
    2
    Đọc:
    893
  4. hieutt2
    Trả lời:
    27
    Đọc:
    5,678
  5. tuankiet251
    Trả lời:
    1
    Đọc:
    832

Chia sẻ trang này