[Truyện] Chuyện khó tin có thật - ANTG!

Thảo luận trong 'Thơ và Truyện' bắt đầu bởi Nico2010, 4/8/11.

  1. Nico2010

    Nico2010 Trọng tài

    Tham gia ngày:
    6/4/10
    Bài viết:
    803
    1. Hai người đàn ông trong cuộc đời một người đàn bà

    Khi tôi ngồi viết lá thư này là lúc lòng tôi đã thanh thản đi nhiều so với 5 năm trước. Bây giờ tôi thấy mình hạnh phúc. Nhưng tôi vẫn mang một nỗi giày vò. Mặc dù những người thân của tôi, đặc biệt những người trong gia đình chồng tôi đã an ủi, chia sẻ và động viên tôi suốt bao nhiêu năm cho đến tận bây giờ.

    Những ngày ở Đức, tôi đem lòng yêu một người đàn ông và đã mang thai. Anh ta đã hứa sẽ đưa tôi về nước và tổ chức lễ cưới. Cái thai ngày một lớn còn anh ta thì luôn tìm mọi lí do khi tôi hỏi về việc đám cưới. Thật sự, ngày ấy tôi không hề nghi ngờ gì về anh ta cả. Nhưng một hôm tôi không thấy anh ta đến chỗ tôi. Tôi lo lắng sợ có chuyện gì đó xảy ra nên đến chỗ anh ta ở. Những người ở đấy nói anh ta đã chuyển đến một thành phố khác. Một người bạn của anh ta đã cho tôi địa chỉ nơi anh ta đang ở. Tôi quyết định lấy vé tàu đến thành phố đó để tìm anh ta. Tôi đã tìm thấy và phát hiện anh ta đang sống với một người đàn bà khác và hai người đã có một đứa con bốn tuổi. Tôi bàng hoàng đau khổ.
    Và tôi đau đớn hơn khi anh ta không chấp nhận đứa con tôi đang mang trong bụng. Anh ta đã phũ phàng đuổi tôi ra khỏi nhà. Tôi suy sụp hoàn toàn. Sự đau đớn và tuyệt vọng đã ảnh hưởng đến đứa con trong bụng tôi. Tôi đã đẻ non. Đứa bé ra đời khi mới chỉ được hơn bảy tháng. Nếu không có sự giúp đỡ của bạn bè và các thấy thuốc người Đức thì có lẽ đứa bé sẽ chẳng thể thành người.
    Sau khi sinh con, tôi viết thư cho anh ta nhiều lần với mong muốn anh ta hãy nghĩ lại và nhận đứa con máu thịt của mình. Nhưng anh ta đã phũ phàng chối bỏ giọt máu đó. Không những thế, anh ta còn vu khống tôi nhiều chuyện. Khi tôi nhận ra rằng anh ta không có lương tâm của một con người, tôi quyết định ôm con trở về Việt Nam.
    Trở về nước, tôi xin việc làm ở một xí nghiệp tại Hải Phòng, quê hương tôi. Cuộc sống của hai mẹ con tôi rất khó khăn vì đồng lương quá ít ỏi. Vì tương lai của con mình, tôi dẹp bỏ sự tự trọng để lại viết thư cho anh ta. Sau nhiều lá thư của tôi, anh ta viết thư trả lời với chỉ vỏn vẹn một câu: “Muốn mấy đồng bạc thì tôi gửi cho, đừng viết những câu đạo đức giả nữa”. Với lương tâm tồi tệ của anh ta như thế, tôi quyết định vĩnh viễn quên anh ta và coi anh ta đã chết. Cũng trong thời gian đó, tôi gặp và quen N - một người đàn ông hiền lành từ một tỉnh khác làm việc ở Hải Phòng.
    Anh kém tôi một tuổi và chưa có gia đình. Rồi chúng tôi yêu nhau. Tôi đã cố trốn chạy tình yêu ấy, nhưng không được. Việc có con như trường hợp của tôi đã gây nhiều dị nghị trong làng xóm và xí nghiệp thời gian đầu. Tôi đã kể cho N. nghe về người đàn ông tồi tệ ấy để mong N. quên tôi. Nhưng N. càng yêu thương tôi hơn. N. đặt vấn đề đi tới hôn nhân với tôi. Tôi đã chối từ. Tôi nói với anh tôi cũng yêu anh và đau khổ vì anh. Nhưng nếu tôi đồng ý lấy anh có thể chúng tôi chỉ thêm đau khổ về sau.
    Chính vì lý do đó mà tôi đã xa lánh anh suốt cả một năm trời. Nhưng mặc dù tôi đối xử với anh vô cùng lạnh nhạt và nhiều khi có vẻ phũ phàng thì anh lại càng chân thành và tha thiết với tôi. Anh yêu tôi và giúp đỡ, an ủi mẹ con tôi một cách lặng lẽ. Nhưng có lẽ số trời đã định. Cuối cùng tôi không thể dối lòng mình.
    Chúng tôi tổ chức lễ cưới thật giản dị. Đặc biệt gia đình nhà anh hoàn toàn không có mặc cảm gì khi tôi đã có một đứa con ngoài giá thú. Một năm sau ngày cưới, chúng tôi có một cháu trai. Chồng tôi yêu cả ba chúng tôi. Anh đối với đứa con riêng của tôi như cha đẻ của nó. Có lẽ không ai hạnh phúc hơn tôi. Bao đau đớn, phụ bạc mà tôi phải gánh chịu trước kia giờ như được anh bù đắp.
    Cuộc đời tôi tưởng chẳng bao giờ phải khổ đau thêm nữa. Nhưng một chuyện khó tin đã xảy ra đối với gia đình bé nhỏ của chúng tôi. Người đàn ông từ Đức trở về sau bao nhiêu năm biệt tích. Anh chị có biết người đàn ông đó là ai không? Đó chính là em ruột chồng tôi.
    Hồi chuẩn bị cưới, anh cũng có lần nói đến người em ruột đi xuất khẩu lao động ở Liên Xô cũ mà nhiều năm chẳng có tin tức gì. Tôi cũng là người xuất khẩu lao động, tôi biết có rất nhiều người đi xuất khẩu lao động ở Liên Xô cũ sau đó đi sang một nước khác. Nhiều người trong số họ xa tổ quốc cả hơn chục năm không về vì không có tiền hoặc không liên lạc vì một lý do gì đó. Khi nhận được tin người em từ nước ngoài về sau hơn mười năm xa cách, chồng tôi liền đưa cả gia đình về quê luôn
    Khi chúng tôi vừa bước vào ngôi nhà ở quê thì người đối mặt đầu tiên chính là em chồng tôi. Cả hai chúng tôi giật mình kinh hãi. Không còn nghi ngờ gì nữa, trước mặt tôi chính là người đàn ông bội bạc và tàn nhẫn ấy. Tôi kêu lên và đổ gục xuống ngất đi. Khi tỉnh dậy, tôi đã sụp lạy bố mẹ chồng và chồng tôi.
    Tôi không hề biết người đàn ông kia là em ruột chồng tôi, nhưng tôi vẫn thấy tôi là người có tội. Tại sao trời lại đày đọa tôi như thế. Tất cả hạnh phúc mà tôi có được quá đau đớn, quá cực nhọc đã tan biến trong khoảnh khắc. Điều kinh hoàng hơn là tôi có con với cả hai anh em ruột. Tôi trở nên điên dại. Sau khi biết chuyện cũ của tôi và người đàn ông ấy, gia đình chồng tôi như có tang.
    Chồng tôi như người mất hồn. Anh lên cơn sốt và mê sảng. Tôi không thể ở lại ngôi nhà ấy thêm một ngày. Tôi bỏ cả hai đứa con chạy trốn về Hải Phòng. Tôi mua thuốc ngủ và uống. Tôi không muốn sống. Tôi kinh hãi khi phải nhìn thấy chồng tôi. Tôi biết rằng tôi đã giết chết anh ấy. Nhưng trời không cho tôi chết. Hàng xóm đã phát hiện ra tôi và đưa tôi đến bệnh viện. Khi tôi tỉnh lại, tôi nhận ra chồng và các con tôi đang ngồi bên cạnh. Tôi không thể nào tin vào tai mình khi nghe anh ấy nói rằng nếu tôi chết thì anh ấy và các con biết sống thế nào.
    Ra viện, tôi sống trong tâm thần bất ổn. Tôi thường giật tỉnh giữa đêm và khóc như điên dại. Tôi thương chồng tôi vô hạn và vẫn không quên từ bỏ ý định quyên sinh. Một đêm, khi chồng con tôi đã ngủ say, tôi lấy dây thắt thòng lọng và treo cổ tự vẫn. Nhưng dây đứt. Tôi rơi xuống nền nhà. Chồng tôi thức giấc và đã tìm mọi cách hô hấp nhân tạo và cứu sống tôi. Tôi tỉnh lại, quỳ sụp vái chồng tôi và khóc xin anh ấy hãy để cho tôi chết.
    Chồng tôi đầm đìa nước mắt ôm tôi và an ủi. Rồi mẹ chồng tôi từ quê lên thăm. Bà đã an ủi và động viên tôi. Bà nói tôi không có tội gì và khuyên tôi hãy quên chuyện cũ và phải sống mà trông nom chồng con. Người đàn ông bội bạc và tàn nhẫn đã trở lại Đức. Trước khi đi, anh ta lên thành phố và gặp chồng tôi ở quán càphê nói lời xin lỗi anh trai mình.
    Sau nhiều năm trôi qua, tinh thần tôi đã dần dần hồi phục. Tôi có thể sống được là bởi chính tình yêu da diết và chân thành của chồng, và bởi chính lòng cảm thông và hiểu biết của gia đình chồng tôi, nhất là mẹ chồng tôi đã dành cho tôi. Nếu không thì chắc chắn tôi đã tìm mọi cách để kết thúc cuộc sống quá đau đớn của mình.
    Tôi đã gặp trên đời một người đàn ông thật vô lương tâm, nhưng tôi cũng lại gặp bao nhiêu người nhân hậu đến nhường nào như chồng tôi, mẹ chồng tôi và những người khác. Nhiều lúc tôi cứ nghĩ chồng tôi là thần phật hiện hình mới có thể thương yêu tôi và có tấm lòng bao dung, rộng lượng được như thế.
    Nhưng hình như hạnh phúc của cuộc đời này thật ngắn ngủi. Chồng tôi bị tai nạn giao thông và mất ngay sau khi đưa vào bệnh viện. Với nỗi đau đớn ấy, tôi đã hóa điên một thời gian dài. Nay bệnh tình của tôi đã khá ổn định. Các con tôi cũng đã biết thương mẹ. Nhưng cũng thật lạ là hơn bao giờ hết, tôi thấy lòng mình thật thanh thản. Tôi có cảm giác chồng tôi vẫn còn sống. Cứ mỗi tuần tôi lại mang quần áo của anh ra giặt giũ, phơi phóng. Tôi mang giày của anh ra phố đánh xi. Buổi sáng tôi vẫn pha trà mời anh và trò chuyện với anh. Đến bữa cơm, tôi vẫn xới cơm cho anh ăn và gắp thức ăn cho anh. Tôi hoàn toàn thấy anh luôn đang ở bên cạnh vợ con. Tôi nói với các con tôi khi nào chúng lớn tôi sẽ kể câu chuyện về những người cha của chúng.
    Duy chỉ có một điều mà cho đến bây giờ tôi không biết phải làm thế nào. Đó là việc xưng hô của hai đứa con tôi. Đứa con lớn của tôi là con người em còn đứa thứ hai lại là con người anh ruột. Qua lá thư này, tôi muốn Báo ANTG Cuối Tháng và bạn đọc nào đó quan tâm đến câu chuyện của tôi giúp tôi một lời khuyên. Tôi xin chân thành cám ơn. Chúc Báo càng ngày càng trở thành nơi tin cậy cho bạn đọc.

    Thư của ANTG Cuối Tháng: Thưa chị, chúng tôi đã có thư riêng cho chị rồi. Như trong thư chúng tôi đã viết, một vài năm nữa cả hai cháu của chị đã lớn và có thể nghe câu chuyện về những người cha của chúng như chị viết. Việc xưng hô, theo chúng tôi thì đứa con lớn bắt buộc phải gọi đứa con nhỏ của chị là anh. Vì dù thế nào đi nữa thì người đàn ông vô lương tâm kia cũng là em ruột của chồng chị. Các cháu lớn lên sẽ hiểu. Tất nhiên việc thay đổi đó đối với chúng là một cú sốc tình cảm. Nhưng chị và gia đình chị không thể nào giấu đi sự thật ấy. Chúng tôi tin, với nhân cách và sự hiểu biết của chị và gia đình chồng chị, các cháu sẽ hiểu đúng câu chuyện và sẽ trở thành những người tốt. Một lần nữa, chúng tôi chân thành cám ơn sự tin tưởng của chị nơi chúng tôi. Chúng tôi cầu chúc những điều tốt đẹp nhất đến với chị và các con chị
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/8/11
  2. Nico2010

    Nico2010 Trọng tài

    Tham gia ngày:
    6/4/10
    Bài viết:
    803
    2. Mẹ em đã bị "chôn sống" trong ngôi nhà của mình

    Đêm đó mẹ em đã uống thuốc tự tử nhưng không thành. Sau lần ấy bố em nói thẳng: “Nếu cô tự tử, tôi sẽ trả hai đứa con về nhà mẹ cô. Nếu cô thương chúng nó thì sống mà nuôi chúng nó”. Mẹ em hiểu bố em nói như vậy và sẽ làm như vậy. Từ ngày đó, mẹ em không bao giờ có ý định tự tử nữa.

    Kính thưa Tòa soạn!
    Em xin phép được giấu tên em và tên những người liên quan trong lá thư này. Tất nhiên khi lá thư này được in lên báo, thì chắc nhiều người trong gia đình, họ hàng và những người ở cơ quan bố mẹ em đều biết câu chuyện này nói về ai và ai viết câu chuyện đó.
    Cách đây không lâu, em có viết một lá thư gửi cho bố em đang ở trong tù và đặt câu hỏi mà em đã từng hỏi mẹ em: “Tại sao bố mẹ không chia tay nhau?”. Có thể em còn trẻ nên không hiểu hết lẽ đời. Mẹ đã chôn vùi cả tuổi xuân của mẹ trong ngôi nhà này.
    Em sinh ra và lớn lên trong một gia đình mà em rất tự hào. Bố em là một cán bộ có quyền chức, luôn có người đến thăm bố em, nhờ vả việc này việc nọ và biếu xén quà cáp. Ai nhìn vào cũng đều nghĩ mẹ em là một người hạnh phúc. Trước đây em cũng nghĩ như vậy. Nhưng sự thật lại không như vậy. Vì là người có quyền chức, bố em được mời tiệc tùng suốt ngày có nhiều đêm không về. Đến một ngày, em nghe lời bàn tán bóng gió rằng bố em đã có một người đàn bà khác. Lúc đầu em không tin. Nhưng một hôm em nhận được một lá thư nặc danh gửi cho em. Trong thư nói bố em đang chung sống và đã có con với người đàn bà này. Người viết thư còn cho em biết cả địa chỉ. Đọc lá thư đó, em rất thất vọng và đau khổ.
    Như vậy chuyện bố em có người đàn bà khác là thật. Em tìm đến theo địa chỉ và đã nhìn thấy bố em đến đó. Bố em xuống xe từ đầu phố và đi bộ vào ngôi nhà này. Sau này em biết bố em đã mua ngôi nhà cho người đàn bà trẻ ấy. Cuối cùng, em gặp bố và yêu cầu nói ra sự thật. Bố đã tát em và nói không được phép thọc mũi vào những chuyện người lớn.
    Một ngày, khi lấy hết can đảm, em đã nói với mẹ chuyện em nhìn thấy. Em nghĩ mẹ em có thể ngất đi vì đau đớn. Nhưng thật sự kinh ngạc khi thấy mẹ em nghe xong chỉ ngồi lặng đi giây lát rồi mỉm cười cay đắng và nói: “ Mẹ biết tất cả những chuyện đó. Nhưng mẹ khổng thể làm gì khác được”. Em gào lên: “Sao mẹ biết mà mẹ không ngăn cản”. Mẹ im lặng không nói gì.
    Sau này khi đã trưởng thành và đã có gia đình riêng, mẹ em đã kể cho em nghe tất cả những gì về bố. Mẹ em thực sự đã sống như một người tù khổ sai trong chính gia đình mình. Khi có mặt mẹ và hai chị em, bố em vẫn bình thản cười nói với mẹ. Nhưng khi các con vắng mặt thì bố đối xử với mẹ em như một người nô lệ. Bố em để cả ảnh và thư từ của người đàn bà trẻ kia trong phòng ngủ mà không cần ý tứ. Có lần, bố em đã đưa người đàn bà kia về nhà khi chúng em về quê ngoại trong dịp nghỉ hè. Đêm ấy, bố bắt mẹ sang ngủ ở phòng của em và để phòng bố mẹ cho người đàn bà kia ngủ. Nỗi đau đã đến tột cùng. Đêm đó mẹ em đã uống thuốc tự tử nhưng không thành.
    Mẹ em nói, lúc đầu không biết vì sao bố em có nhiều tiền như vậy. Chỉ khi bố bị bắt thì mẹ em mới hiểu hết ngọn ngành. Tuy có nhiều tiền, nhưng bố chỉ đưa tiền cho mẹ chi tiêu từng tuần và thường hay kiểm tra việc chi tiêu. Thi thoảng bố em mở tủ mang một đống tiền ra ngồi đếm, rồi sau đó mang đi đâu không biết. Có thể mang tiền cho người đàn bà trẻ kia. Có thể mang tiền gửi vào tài khoản riêng của mình. Cũng có thể bố em mang tiền cho một người nào đó như những người khác đã mang tiền đến cho bố em. Nhưng tồi tệ hơn là khi không có mặt các con, bố đã chửi rủa mẹ như chửi rủa một con chó. Em đã khóc và hỏi mẹ sao không chia tay với bố. Mẹ em chỉ im lặng. Em cũng không hiểu vì sao mẹ em lại có thể chịu đựng được cuộc sống như vậy?
    Thế rồi trồng cây gì thì được quả ấy. Bố em bị cơ quan pháp luật bắt vì tội tham nhũng và tiếp tay cho những kẻ xã hội đen. Từ ngày bố em bị bắt vào tù, những người trước kia ngày đêm vây quanh bố không còn thấy đâu nữa. Cho đến giờ, bố em đã ở trong tù được năm năm nhưng chưa hề có một người nào từng nhờ vả, nịnh nọt trước đây vào thăm. Kể cả người đàn bà đó. Chỉ có một người duy nhất hằng tuần vẫn lặng lẽ chuẩn bị tất cả những gì có thể để vào thăm. Đó là mẹ em. Cứ đến tối ngày thứ bảy là mẹ lại ngồi gói ghém cẩn thận từng thứ và xếp vào một chiếc túi to để sáng chủ nhật đi xe sớm lên trại giam thăm bố. Thường đến tối mịt mẹ mới trở về. Lần nào về mẹ cũng vào buồng nằm im lặng chẳng ăn uống gì cho tới khuya mới dậy và cũng chỉ nói một câu: “Bố khỏe. Bố hỏi thăm các con”
    Cho đến bây giờ đã có gia đình riêng, nhưng em chưa bao giờ hiểu được vì đâu mẹ em lại có thể sống và hành động được như thế. Bố đã phản bội mẹ và tồi tệ hơn là bố đã hành hạ tinh thần mẹ hơn hai mươi năm qua. Bố chưa bao giờ coi mẹ là một người vợ, một người bạn mà chỉ coi mẹ như một con ở, như một người nô lệ của riêng mình. Mẹ có quyền chia tay. Nhưng mẹ đã không làm thế. Mẹ em đã tồn tại với một cuộc sống thật kinh khủng như vậy hơn hai mươi năm. Làm sao mẹ lại có thể sống im lặng và nhẫn nhục như thế. Không ít lần, bà ngoại và chúng em khuyên mẹ hãy chia tay với bố. Ngay cả đến lúc này, khi chúng em đã trưởng thành, đã đủ khả năng tự lập, nhưng mẹ vẫn nói: “Bà ngoại và các con đều đúng. Nhưng mẹ không thể làm như vậy”. Hơn hai mươi năm qua, em thấy mẹ em hoàn toàn là một người bị chôn sống trong chính ngôi nhà của mình. Em chẳng thể nào hiểu được mẹ em và có lẽ chẳng bao giờ hiểu được và tin được trên đời này lại có một người sống được như vậy.

    Thư của ANTGCT: Chúng tôi đã đọc lá thư của em, có người cũng đã biết về trường hợp đi tù của bố em, nhưng chuyện về mẹ em thì chúng tôi bây giờ mới biết và chúng tôi cũng kinh ngạc không kém gì em.
    Câu hỏi của chúng tôi cũng giống của em là làm thế nào mà một người phụ nữ có học hành, nết na và duyên dáng lại sống được một cuộc sống như vậy. Nếu mẹ em sống ở một thời đại phong kiến xa xưa thì có thể dễ hiểu một chút. Nhưng mẹ em đang sống ở thời hiện đại khi phụ nữ được bình đẳng với nam giới trong mọi lĩnh vực của đời sống xã hội.
    Để lấy bất kỳ chỉ một lý do nào đó không thôi thì chúng ta cũng không thể nào giải thích được trường hợp mẹ em. Việc mẹ em sống được như vậy cho đến tận bây giờ bởi rất nhiều lý do hợp lại: Đó là lòng vị tha đến không tưởng, đó là tình yêu thương đối với các con vô bờ, đó là sự chịu đựng phi thường, đó là sự chấp nhận đến không thể chấp nhận, đó là sự nhẫn nhục đến không còn nhẫn nhục nữa v.v... Nhưng trong tất cả những điều kia lại còn một cái gì đó như một sự bí ẩn. Nhiều lúc chúng tôi cứ nghĩ lan man về mẹ em như là một người có thể hóa giải mọi điều của cuộc sống này: nhẫn nhục không còn là nhẫn nhục, nhu nhược không còn là nhu nhược, thù hận không còn là thù hận, đau khổ không còn là đau khổ... Phải chăng phải như thế thì một con người bằng da bằng thịt mới có thể đi qua được một cuộc đời như vậy. Chúng tôi khâm phục mẹ em, nhưng chúng tôi cũng trách mẹ em đã không tranh đấu cho cuộc sống của riêng mình. Sự hy sinh như thế có cần thiết không? Nhưng thế nào thì câu trả lời chính xác nhất về những gì chúng tôi và em không hiểu được chỉ thuộc về mẹ em. Chúng tôi chỉ xin cầu chúc những điều tốt đẹp đến với một người mẹ như vậy.
     
    Chỉnh sửa cuối: 7/8/11
  3. Nico2010

    Nico2010 Trọng tài

    Tham gia ngày:
    6/4/10
    Bài viết:
    803
    3. Anh ấy đã cưới một linh hồn

    Tôi là một cựu chiến binh của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trong hơn ba mươi năm phục vụ trong quân đội, tôi đã chứng kiến biết bao mất mát hy sinh, bao chiến công oanh liệt của Quân đội nhân dân Việt Nam. Tôi cũng chứng kiến bao nhiêu chuyện không thể nào quên trong cuộc đời người lính của mình. Nhưng câu chuyện ấn tượng nhất và khó tin nhất là chuyện cưới vợ của một người đồng đội của tôi.

    Kính gửi Tòa soạn!
    Tôi và anh H. cùng một đơn vị. Chúng tôi cùng lên đường vào chiến trường miền Nam năm 1964. Chính trong những ngày tháng gian khổ ở đường mòn Hồ Chí Minh, anh H. đã yêu một nữ quân y. Chị ấy tên là P. Hình như họ sinh ra để cho nhau. Bởi thế mà chỉ trong lần gặp đầu tiên, họ đã say đắm nhau. Tôi nhớ lần ấy chúng tôi chỉ nghỉ chân gần Trạm Quân y nơi P. làm việc có một ngày một đêm. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy mà mối tình của hai người sau này trở thành một câu chuyện. Hai người đã hẹn ước nên vợ nên chồng khi chiến tranh kết thúc. Lời hứa hẹn của hai người lúc đó còn cao hơn cả lời tuyên thệ của những người lính trước khi bước vào trận đánh.
    Sau này vào sâu trong chiến trường, anh H. vẫn tâm sự với tôi về lời hẹn ước đấy. Lúc đầu tôi cũng nghĩ đó là lời nói của một tâm hồn lãng mạn. Nhưng sau này, tôi hiểu ra đó là lời hẹn ước máu thịt mà không gì có thể phá vỡ ngoài cái chết. Trong chiến tranh có biết bao điều không thể lường trước được. Từ buổi gặp nhau gần trạm quân y trong một cánh rừng Trường Sơn, anh H. và chị P. không bao giờ gặp nhau nữa.
    Năm 1973, anh H. trở về quê hương. Anh bị mất một chân trong một trận đánh gần hồ Dầu Tiếng ở Tây Ninh. Anh giải ngũ và chuyển vào làm việc trong một nông trường ở Ninh Bình. Năm 1975, chiến tranh kết thúc. Anh H. bắt đầu tìm cách hỏi thăm tin tức chị P.
    Sau hòa bình, tôi đến nông trường thăm anh H. Anh H. lại nói với tôi về đám cưới của hai người. Nhưng đã hơn mười năm, hai người không có tin tức của nhau. Sau ngày hòa bình, anh H. đã tìm đến Ban quân sự tỉnh Quảng Bình quê chị, để hỏi thăm tin tức. Không may là anh không biết cụ thể xã, huyện của chị P. Những người ở Ban quân sự đã giúp anh tìm ra người có tên họ như của chị P. Anh H. đã tìm đến tận quê quán người đó. Nhưng họ tên thì đúng mà người thì không đúng. Anh H. không hề nản chí.
    Mỗi khi có điều kiện anh lại đến những nơi có thể hỏi thăm tin tức chị P. Việc tìm kiếm tin tức về chị P. kéo dài trong nhiều năm. Thấy câu chuyện có vẻ như là chuyện trong mơ, tôi khuyên anh P. nên lập gia đình. Tôi nói với anh, có thể P. không phải tên thực của cô gái đó. Nhưng anh H. gạt ngay ý nghĩ đó của tôi ra. Anh H. bảo chỉ người trong cuộc mới biết tình cảm của họ với nhau như thế nào.
    Mấy năm sau, có dịp công tác tại nông trường anh H., tôi nói thẳng với anh H. ý nghĩ của tôi về chuyện tình yêu của anh và chị P. Có thể chị P. nghĩ đến chuyện sống chết của người lính thật mong manh mà nhận lời đợi chờ anh như một sự động viên. Chuyện hẹn hò như vậy không phải là chuyện đặc biệt gì trong thời chiến tranh với hàng vạn cuộc gặp gỡ của những người lính còn trẻ. Những lời hẹn ước như thế nơi mặt trận không phải là sự giàng buộc.
    Anh H. vẫn cứ tiếp tục hỏi thăm tin tức và chờ đợi. Hòa bình đã bảy tám năm rồi. Nhiều lúc anh nghĩ chị đã hy sinh. Nếu chị P. còn sống và còn yêu anh thì chị đã đi tìm anh. Cuối cùng anh H. cũng xây dựng gia đình với một nữ công nhân nông trường. Hai vợ chồng anh sống rất hạnh phúc.
    Một lần, anh H. cùng các cựu chiến binh thực hiện một chuyến đi về đường mòn Hồ Chí Minh. Họ đã đến một nghĩa trang liệt sĩ, nơi chôn cất thi hài của nhiều người lính Trường Sơn. Anh H. đã thấy ngôi mộ một chiến sĩ trùng tên và quê quán mà chị P. đã nhắn gửi lại anh. Trong anh ngọn lửa hy vọng lại bừng cháy. Anh tức tốc trở lại Quảng Bình. Anh tìm đến đúng địa chỉ được ghi trên bia mộ. Khi bước vào nhà, anh bàng hoàng nhận ra tấm ảnh trên ban thờ chính là chị P
    Lúc này anh mới biết, chị P. đã hy sinh sau khi họ chia tay nhau được bảy tháng. Chính vì thế mà anh H. đã chờ đợi mãi nhưng không thấy chị P. trở về. Anh H. vô cùng đau khổ.
    Anh trở về và kể cho vợ anh câu chuyện của anh và chị P. Vợ anh cảm động và càng quý trọng chồng mình. Chị nói với anh có thể lập một ban thờ nhỏ để thờ chị P. Anh H. không đồng ý. Nhưng đến một ngày anh đã nói với vợ một ý định kỳ lạ. Anh muốn làm lễ cưới với chị P. Anh nói với vợ rằng, lúc còn bên nhau họ đã hứa hẹn nên vợ nên chồng khi chiến tranh kết thúc, anh muốn hoàn thành nguyện ước năm xưa.
    Nghe ý định của chồng, người vợ đã khóc. Chị hiểu và tôn trọng tình cảm thiêng liêng của những người lính và lòng thủy chung của chồng. Sau một vài ngày suy nghĩ, chị đồng ý để anh H. làm lễ cưới với chị P. Anh H. viết thư cho tôi nói về đám cưới đó và nhờ tôi giúp đỡ. Đọc thư xong tôi bàng hoàng. Tôi chẳng bao giờ nghĩ rằng mối tình của một thời gian ngắn ngủi lại là một mối tình sâu sắc đến như vậy.
    Khi tôi đến, anh H. vừa đi Quảng Bình về. Anh đã đến gặp gia đình chị P. để kể lại câu chuyện của hai người và xin gia đình họ hàng chị P. cho phép anh được cưới chị P. Cả gia đình chị P. đã khóc và cảm động trước tấm chân tình của anh H. và họ đã đồng ý.
    Tôi trở thành phù rể cho anh H. Chúng tôi đã đến nghĩa trang liệt sĩ nơi mà chị P. đang yên nghỉ để đón dâu. Đến đúng ngôi mộ, anh mở chiếc balô lấy ra rất nhiều hàng mã gồm quần áo cưới, gương lược, đôi dép... Anh H. đặt tất cả mọi thứ lên mộ cùng với bức truyền thần chị P. và thắp hương. Anh chắp tay rì rầm nói chuyện với chị P. trong làn nước mắt. Sau khi hương tàn, anh đốt vàng mã rồi ôm một bó hoa lay-ơn đến trước bức truyền thần chị P. và nói: “Anh đến đón em đây”. Rồi anh ôm bức truyền thần chị P. cùng bó hoa rời nghĩa trang liệt sĩ. Anh đã cưới một linh hồn
    Buổi chiều chúng tôi về đến nhà anh. Vợ anh đã chuẩn bị một mâm cơm thịnh soạn. Anh H đặt bức truyền thần chị P cạnh mâm cơm trước một chiếc bát và đôi đũa đã được người vợ chuẩn bị trước. Sau bữa cơm ấy, vợ anh dọn dẹp và xin phép đưa hai đứa con nhỏ về bên nhà ngoại. Lúc đó, tôi đã hiểu ra mọi chuyện. Tôi thầm cảm phục chị, một người phụ nữ nhân hậu và cao thượng.
    Anh H. ôm bức chân dung vào buồng. Trên giường có hai chiếc gối mới tinh. Tôi sửng sốt đến lạnh người và không thể tin nổi khi còn được biết chính vợ anh chuẩn bị một cái giường cưới như thế cho đêm tân hôn của chồng. Người tôi run lên bần bật và tôi òa khóc. Tôi thấy tôi chưa bao giờ hiểu được tình yêu cũng như tấm lòng nhân ái của con người lại có thể mạnh mẽ và thẳm sâu đến như vậy. Đêm ấy, anh H. đặt bức truyền thần chị P. lên chiếc gối có thêu đôi chim hòa bình bên cạnh anh.
    Cả đêm ấy, tôi không sao ngủ được. Quả thực lúc đầu tôi nghĩ anh H. bị thương và sống nhiều với bom đạn trong chiến tranh nên bị ảnh hưởng thần kinh. Nhưng sau này thì tôi đã hiểu con người anh cũng như vợ anh, một nữ công nhân một nông trường mà sao có trái tim và tấm lòng nhân hậu đến như vậy.
    Sáng hôm sau tỉnh dậy, anh H. bảo tôi trông nhà để anh đạp xe sang nhà ngoại đón vợ và các con về. Bức truyền thần chị P. đã được anh gói lại và cất vào trong tủ. Anh nói với tôi: “Bây giờ tôi không còn giày vò và đau khổ nữa. Tôi có thể bắt đầu cuộc sống thanh thản với vợ con mình”
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/8/11
  4. kattran

    kattran Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    29/10/10
    Bài viết:
    563
    Ko đủ sức để đọc bác ạ... chữ nhỏ lại dày đặc. Nếu có thể bác chỉnh Font lớn lên 1 chút, rồi sử dụng 1 số màu dễ nhìn !
     
  5. Nico2010

    Nico2010 Trọng tài

    Tham gia ngày:
    6/4/10
    Bài viết:
    803
    4. Tôi sống giữa đau khổ và hạnh phúc

    Chuyện tôi kể cho toà báo là chuyện tôi mới biết được cách đây vài năm. Câu chuyện này làm tôi hạnh phúc thì ít mà đau khổ thì nhiều. Đời tôi đã bất hạnh nhưng lại làm cho người khác phải bất hạnh vì tôi.

    Kính thưa tòa soạn!
    Tôi là công nhân xây dựng. Trong một tai nạn lao động cách đây 20 năm, tôi bị chấn thương cột sống và nằm liệt giường. Khi tôi bị tai nạn, vợ tôi còn quá trẻ. Lúc ấy vợ tôi mới hai mươi sáu tuổi.
    Chúng tôi mới có một đứa con trai hơn hai tuổi. Suốt năm năm đầu tiên, vợ tôi đã tìm mọi cách chữa chạy cho tôi. Khi các bác sĩ nói cho vợ chồng tôi biết là không có cách nào chữa cho tôi được nữa, vợ tôi chỉ biết ôm tôi khóc. Nhưng sau đó, cô ấy vẫn tìm mọi cách chữa chạy cho tôi. Ngoài việc lo thuốc men cho tôi, cô ấy thường xuyên đi chùa cúng lễ mong tôi khỏi bệnh.
    Hết năm này qua năm khác, tôi chỉ biết nằm bất động trên giường. Mọi sinh hoạt của tôi đều ở trên chiếc giường ấy. Hàng ngày vợ tôi vẫn phải đi làm lo kiếm sống cho gia đình và nuôi con, thời gian còn lại cô ấy chăm sóc tôi. Ai đến thăm tôi cũng mừng vì tôi có được một người vợ chung thủy đảm đang như vậy.
    Nhưng họ càng khen vợ tôi thì tôi càng tự thấy đau khổ. Vợ tôi còn trẻ quá, cô ấy là một phụ nữ xinh xắn và hiền thảo. Vì bệnh tật của tôi mà cô ấy phải chịu bất hạnh. Tôi có nói đến chuyện ly hôn. Nhưng lúc nào cô ấy cũng bỏ chạy xuống bếp để khóc. Tôi suy nghĩ nhiều năm và quyết định giải phóng cho cô ấy. Tôi thấy tôi không có quyền bắt cô ấy phải chịu đựng nỗi bất hạnh của người khác.
    Trong căn phòng tôi nằm có chiếc giường của vợ tôi. Tôi đã nhiều lần khuyên cô ấy hãy vào phòng ngủ với con. Nhưng cô ấy không nghe. Tôi biết nhiều đêm vợ tôi không ngủ được. Tôi hiểu được phần nào nỗi vật vã, đau khổ của vợ tôi. Cô ấy còn trẻ. Cô ấy được quyền yêu thương và hưởng thụ tình cảm buồng the trong quan hệ vợ chồng.
    Có lần, cô ấy cầm tờ giấy xin ly hôn mà tôi đã nhờ một người bạn viết hộ đưa cho cô ấy và xin cô ấy hãy ký vào đó. Cô ấy chỉ cúi đầu im lặng rất lâu rồi bật khóc. Tôi hiểu có trăm điều giày vò trong lòng cô ấy. Tôi nói với cô ấy nếu cô ấy không đồng ý ly hôn thì tôi sẽ uống thuốc ngủ tự tử. Từ ngày ấy, cô ấy thường xuyên lục lọi đồ đạc và cả quà cáp bạn bè cho tôi. Cô ấy sợ tôi tích trữ thuốc ngủ để làm liều.
    Một lần cô ấy bảo tôi: "Anh phải sống để con nó nhờ anh. Khi nào nó lớn biết suy nghĩ thì anh làm gì em cũng không dám ngăn anh". Đã có những lần tôi tìm cách chết nhưng không được. Một lần, tôi quyết định chết bằng cách tuyệt thực. Nhưng khi nghe con trai tôi cầm tay tôi khóc và gọi tôi. Con tôi nhỏ quá. Tôi không đủ can đảm để xa con tôi vĩnh viễn. Nhưng cứ nhìn thấy vợ tôi lặng lẽ lau rửa cho tôi thì tôi lại thấy lòng đau như dao cắt.
    Đến một ngày, vợ tôi đã vào viện để cắt buồng trứng. Chuyện này mãi bao nhiêu năm sau tôi mới được một người bạn vợ tôi kể lại. Người bạn ấy kể chuyện đó cho tôi và nói : Ch. nó cũng là đàn bà con gái, nó cũng như mọi con người, chuyện sinh hoạt chăn gối là lẽ tự nhiên. Nó làm vậy để y học có thể giúp nó quên đi chuyện đó. Nghe vậy, tôi khóc rống lên. Sao cô ấy lại phải khổ sở như vậy. Tôi tự hỏi tại sao tôi lại cứ tồn tại như một vật vô tri vô giác như thế. Tại sao tôi lại mang nỗi bất hạnh đến cho một người phụ nữ như vợ tôi.
    Tôi và gia đình tôi hiểu quá rõ lòng tốt của vợ tôi. Bố mẹ tôi cũng đã từng nói chuyện với vợ tôi nhiều lần để khuyên vợ tôi đi lấy người khác. Bố mẹ tôi là người cũ nhưng cũng hiểu nghĩa chung thủy vợ chồng là như thế nào. Nhưng lần nào cũng vậy, cô ấy chỉ biết khóc mà thôi. Tôi nói rất nhiều với tất cả sự mang ơn của tôi với vợ tôi, với tất cả sự chân thành của tôi để cô ấy hiểu thực đúng lòng tôi là tôi rất tôn trọng vợ tôi chứ tôi không có ý gì khác. Lần ấy, vợ tôi gục đầu vào ngực tôi khóc mãi. Tôi hiểu tiếng khóc ấy. Tôi cũng khóc. Tôi khóc thương cho tôi và thương cho cô ấy.
    Sau khi cắt buồng trứng được vài năm thì vợ tôi quyết định ăn chay. Người vợ tôi gầy đi và da dẻ không còn được trắng hồng như trước nữa. Tôi quyết liệt phản đối chuyện ăn chay của vợ tôi, nhưng cô ấy bảo rồi em sẽ quen và em tuy gầy nhưng thấy khỏe và nhẹ nhõm hơn, em sẽ ít mắc bệnh vì béo hơn. Vợ tôi nói vậy cốt chỉ để tôi an lòng.
    Có một năm liền vợ tôi thường xuyên sắc thuốc uống. Tôi hỏi vợ tôi có bệnh gì thì cô ấy trả lời là bị bệnh thận. Tôi lo cho cô ấy. Tôi bảo cô ấy vì ăn chay mà thiếu chất sinh ra bệnh. Nhưng mãi sau này, cũng do một người bạn vợ tôi kể lại, tôi mới biết là cô ấy uống thuốc diệt dục. Trong suốt mười mấy năm qua, vợ tôi đã tìm mọi cách để quên đi mình là một người đàn bà trẻ.
    Tôi gọi vợ tôi vào phòng. Tôi gào lên như một thằng điên. Tôi nói với cô ấy rằng tôi không cần sự chung thủy ấy. Thực tế, sự chung thủy ấy chỉ làm tôi thấy đau khổ thêm mà thôi. Tôi nói với mọi người là tôi có tội đã làm cho cô ấy phải trở thành một người phụ nữ như thế. Nhưng vợ tôi nói với tôi là em tự nguyện, không ai bắt em phải làm thế. Em có quyền ly hôn và làm lại cuộc đời. Nhưng em đã tự nguyện. Duyên trời đã se vợ chồng mình lại với nhau. Rồi vợ tôi lau nước mắt nói đùa với tôi là ông giời se chặt quá nên vợ chồng mình chẳng thể rời nhau ra được dù cuộc sống của hai vợ chồng có thế nào đi chăng nữa.
    Khi tôi viết lá thư này cho toà báo là lúc vợ chồng tôi sắp được làm ông bà nội rồi. Chúng tôi vừa mới tổ chức cho con trai chúng tôi được gần một tháng. Dù rằng chúng tôi sắp nên ông nên bà nhưng chuyện về vợ tôi vẫn giày vò tôi ngày ngày. Tôi vẫn nói với vợ tôi là tôi mang ơn cô ấy nhưng tôi không chấp nhận sự chung thủy ấy. Tôi là một người chồng, tôi là người trong cuộc nên tôi hiểu được điều ấy. Tôi tìm cách giải phóng cho vợ tôi kể cả việc tìm đến cái chết, nhưng tôi đều không làm được. Cuộc sống vợ chồng là chuyện chẳng thể nào biết trước. Có lúc muốn bỏ nhau lại chẳng bỏ được. Có lúc không muốn bỏ nhau nhưng vẫn phải chia ly. Dù sao thì tôi cũng đã làm khổ cô ấy. Dù cô ấy chẳng bao giờ nghĩ thế.
    Trong suốt hai mươi năm nay, tôi luôn luôn sống giữa đau khổ và hạnh phúc. Tôi hạnh phúc vì có một người bạn như vợ tôi. Nhưng tôi đau khổ vì tôi mà người phụ nữ là vợ tôi phải hy sinh bản thân mình đến như vậy.

    Kính thư: P.Đ.H
    Thư của Báo ANTGCT: Kính gửi ông P.Đ.H!
    Đọc xong lá thư của ông, những người làm báo ANTGCT im lặng rất lâu. Mỗi người chúng tôi đều có một ý nghĩ riêng về câu chuyện ông kể. Câu chuyện ông kể thật giản dị nhưng nếu chúng ta ngồi im lặng và hình dung thì chúng ta thấy câu chuyện ấy lớn lao đến như thế nào. Việc vợ ông nguyện sống suốt đời với người chồng tàn tật như ông là một tấm gương ít ỏi thời nay. Nhưng nếu bà có xây dựng hạnh phúc với một người đàn ông khác thì đức hạnh của bà cũng không vì thế mà bị ai trách móc. Chúng tôi hiểu rằng: nếu bà đi bước nữa thì lòng ông sẽ thanh thản hơn là việc bà nguyện ở lại với ông. Việc bà đi bước nữa trong tình cảnh bệnh tật của ông được luật pháp và xã hội chấp nhận. Chính vì thế mà các cụ thân sinh ra ông và chính bản thân ông đã nhiều lần chân thành khuyên vợ ông hãy đi bước nữa. Vì lúc ấy bà còn trẻ, hạnh phúc của bà phải được bảo vệ và tôn trọng. Bà là một con người như muôn vàn con người do tạo hoá sinh ra. Bà không phải là một bà thánh. Nhưng bà đã chọn cho mình một con đường. Con đường ấy là con đường khó khăn nhất trong những con đường đặt ra trước mắt bà. Chính câu chuyện của bà đã làm nên những ý nghĩa thật sâu sắc của cuộc sống. Phải thừa nhận rằng: Bà đã hy sinh quá lớn. Sự hy sinh của bà vừa rất con người vừa rất thần thánh. Tôi chắc là không ít người khi đọc câu chuyện này sẽ đặt câu hỏi: Tại sao bà phải hy sinh đến như thế? Ai bắt bà phải hy sinh như thế? Không ai bắt bà cả. Tình thương trong trái tim bà đã lớn hơn tất cả những quyền lợi và hạnh phúc của cá nhân bà. Năm tháng đã trôi qua, nhưng ông vẫn dày vò mãi về câu chuyện đó chứng tỏ ông là người có suy nghĩ rất sâu sắc và rất nhân bản. Trong câu chuyện này cả ông và bà đều đã đúng. Chúng tôi xin gửi tới ông bà sự chia sẻ và lòng kính trọng.


    --- Cập nhật thêm ---

    Cảm ơn ý kiến đóng góp của Kattran!
     
  6. thegioiphang

    thegioiphang Trọng tài Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    14/1/10
    Bài viết:
    7,927
    Người phụ nữ trong câu truyện trên sống trong xã hội nào đi nữa cũng thật đáng khâm phục, vĩ đại quá !
     
  7. vanthanh_dinhgia_aof

    vanthanh_dinhgia_aof Thành viên Tích cực

    Tham gia ngày:
    3/6/10
    Bài viết:
    107
    Cả 4 câu chuyện, đọc xong, thấy câu chuyện nào cũng hay và xúc động. Thanks bác.
     
  8. Nico2010

    Nico2010 Trọng tài

    Tham gia ngày:
    6/4/10
    Bài viết:
    803
    Bức thư của người đàn bà tội nghiệp

    Biết không thể ngăn cản được tình yêu của tôi, anh đã quyết định chuyển đến công tác ở một xí nghiệp khác cách xa xí nghiệp của tôi gần 50 cây số. Lúc đó tôi nghĩ, anh ấy chuyển đi xa sẽ tốt hơn. Tôi sẽ dần nguôi ngoai. Nhưng mọi việc chẳng có gì thay đổi. Sau khi anh chuyển đi xa, tôi hầu như không ngủ được, lúc nào cũng nhớ tới anh.

    40 năm qua tôi đã sống với một mối tình mà khi kể ra chắc rất nhiều người khó có thể tin được. Khi mọi chuyện có phần nào đó đã lắng đọng trong tâm hồn, tôi mới kể lại được câu chuyện này cho các bạn nghe.
    Năm tôi tròn 21 tuổi tôi mới bắt đầu để ý đến đàn ông. Mà người đàn ông tôi để ý lại là một người đã có vợ và ba con. Anh ấy hơn tôi đúng 20 tuổi. Nói để ý cũng không phải mà phải nói là tôi đã “chết đứng” khi gặp người đàn ông đó. Hồi ấy tôi làm việc ở một xí nghiệp xây dựng. Tôi yêu anh ấy một cách điên dại. Cả ngày tôi chỉ tìm cách để được đến gần anh, nghe anh nói hoặc là để anh chú ý đến tôi. Nhưng ngược lại anh không hề để ý đến. Những ngày ấy, đêm nào tôi cũng mơ đến anh. Mơ được làm vợ anh, được bên anh suốt đời.
    Đến một ngày, tôi biết tôi không thể sống thiếu anh ấy được nữa. Tôi viết thư cho anh và khắc khoải chờ mong nhưng anh không hồi âm lại. Tôi lại tiếp tục viết thư. Lúc đầu tôi gửi thư cho anh qua đường bưu điện tuy chúng tôi cùng ở một xí nghiệp. Sợ thư gửi bằng bưu điện bị lạc, tôi viết và nhét vào tay anh những lúc có thể.
    Sau đó, anh gặp tôi và xin tôi đừng viết thư cho anh nữa, anh đã có gia đình. Nhưng tôi vẫn cứ viết, cứ gửi. Thế là nhìn thấy tôi từ xa là anh ấy tìm cách tránh mặt. Nhưng tôi không thể chịu được nếu không viết thư cho anh và càng không chịu được nếu viết mà không gửi cho anh ấy. Thế là cuối cùng tôi mang thẳng thư đến nhà anh ấy và nhét qua cửa sổ phòng làm việc của anh.
    Và điều gì đến sẽ đến. Vợ anh phát hiện ra những lá thư tình của tôi nên đã đến tìm tôi. Tôi nói với chị ấy là tôi yêu anh và tôi không thể làm cách nào khác được. Chị ấy không kìm được bình tĩnh đã viết đơn báo cáo ban giám đốc xí nghiệp kèm theo một số lá thư tôi viết cho anh. Ban giám đốc đã cho họp để kiểm thảo anh về quan hệ của chúng tôi. Anh đã mang tất cả những bức thư tôi viết cho anh để ban giám đốc xí nghiệp xem và đề nghị có biện pháp ngăn chặn những hành động của tôi để anh làm việc và để bảo đảm hạnh phúc cho gia đình anh. Ban giám đốc xí nghiệp đã gặp tôi, yêu cầu tôi phải chấm dứt viết thư cho anh.
    Tôi đã khóc và hứa với ban giám đốc xí nghiệp. Nhưng càng im lặng tôi càng thấy yêu anh và càng không chịu nổi. Thế là tôi lại viết thư gửi anh. Thấy tôi không dừng việc viết thư như đã hứa, nhiều người trong xí nghiệp xì xào tôi bị bệnh tâm thần. Ban giám đốc đã cử người đưa tôi đi khám. Nhưng các bác sĩ bệnh viện tâm thần nói tôi không hề bị tâm thần.
    Biết không thể ngăn cản được tình yêu của tôi, anh đã quyết định chuyển đến công tác ở một xí nghiệp khác cách xa xí nghiệp của tôi gần 50 cây số. Lúc đó tôi nghĩ, anh ấy chuyển đi xa sẽ tốt hơn. Tôi sẽ dần nguôi ngoai. Nhưng mọi việc chẳng có gì thay đổi. Sau khi anh chuyển đi xa, tôi hầu như không ngủ được, lúc nào cũng nhớ tới anh. Tôi lại viết thư cho anh nhiều hơn, dài hơn. Tuy tôi biết anh chẳng yêu tôi nhưng ngày nào tôi cũng đợi thư của anh. Thế mà cuối cùng tôi cũng nhận được thư của anh.
    Đấy là lá thư duy nhất trong đời anh viết cho tôi, chỉ vẻn vẹn mấy dòng và chẳng thèm ký tên: “Tôi van cô. Cô hãy tha cho tôi. Cô đừng viết cho tôi nữa”. Nhưng tôi đã khóc vì hạnh phúc khi nhận được lá thư đó và đêm nào tôi cũng mang ra đọc. Cứ đọc xong tôi lại viết cho anh một lá thư bốn, năm trang vở học trò.
    Anh chuyển đến xí nghiệp mới được một năm thì tôi tìm cách xin chuyển đến một cơ quan gần nơi anh ở. Rồi một buổi tối tôi tìm đến nhà anh ấy. Vợ anh hoảng hốt khi nhìn thấy tôi. Chị ấy đã đuổi tôi ra khỏi nhà. Tôi lại khóc và nói với vợ anh: “Chị ơi, em không hề có ý phá hạnh phúc của chị. Nhưng em yêu anh ấy. Em chẳng dám xin chị điều gì quá đáng. Em chỉ xin chị thỉnh thoảng cho em đến nhà thăm anh chị một tí thôi”. Nghe tôi nói vậy, chị ấy cũng khóc nhưng không nói gì
    Sau đó chừng một tuần, tôi đến nhà thăm anh ấy. Anh nhìn tôi không nói gì và bỏ đi. Vợ anh pha chè mời tôi và bảo sao tôi không yêu một người nào đó để xây dựng gia đình, con gái có thì. Buổi tối đó, tôi đã tâm sự hết lòng tôi với chị. Lúc chào chị ra về tôi thấy chị nhìn tôi với đôi mắt hoàn toàn khác những lần trước đó.
    Sau lần đó, anh đối xử với tôi nhẹ nhàng hơn. Một chiều anh đạp xe đến cơ quan tôi để gặp tôi. Tôi luống cuống pha trà còn anh cứ ngồi lặng im hút thuốc. Cuối cùng anh ấy hỏi tôi: “Lương cần gì ở tôi? Sao Lương lại cứ làm khổ mình như thế?”. Tôi khóc và bảo anh ấy tôi chẳng cần gì chỉ cần được yêu anh. Tôi muốn có một đứa con với anh. Khi có con tôi sẽ rời xa anh và không bao giờ để anh phải bận tâm tới tôi nữa. Anh ấy không đồng ý và tức giận bỏ đi.
    Tôi vô cùng đau khổ. Mấy ngày sau tôi cáo ốm nằm nhà và khóc. Rồi tôi lại ngồi viết thư cho anh. Tôi nhớ lần ấy tôi viết hơn 100 lá thư cho anh nhưng kiên quyết không gửi và đêm nào tôi cũng mang những lá thư đó ra để đọc lại. Đến một ngày như không thể chịu đựng được nữa, tôi mang hơn 100 lá thư đó đến để trước mặt anh và bỏ về.
    Cuối năm đó anh lại chuyển đến một xí nghiệp khác cách cơ quan tôi gần 20 cây số. Tôi buồn lắm. Cứ hai ngày tôi lại đạp xe đến nơi ở mới của anh để được nhìn thấy anh. Lần ấy thấy tôi, anh trợn mắt quát đầy tức giận: “Đồ điên!”. Đêm ấy tôi nằm không ngủ được và cứ tự hỏi có lẽ mình điên thật sao? Hôm sau tôi tự đến bệnh viện tâm thần để kiểm tra thêm lần nữa. Các bác sĩ khám cho tôi, rồi ngạc nhiên hỏi vì sao tôi lại nghĩ mình điên. Tôi nói với họ rằng, tôi không nghĩ tôi điên nhưng người ta cứ bảo tôi điên. Nghe vậy mọi người cười phá lên. Tôi cũng cười mà giàn giụa nước mắt. Sau lần tự đi khám bệnh ở bệnh viện tâm thần về, tôi vẫn đạp xe đến nhà anh và đứng từ xa nhìn, chỉ để nhìn thấy anh rồi mới đạp xe về.
    Mấy năm sau tôi xin nghỉ hưu và mua một ngôi nhà nhỏ gần nhà anh. Lúc đó anh cũng đã về hưu. Hình như cho đến lúc này chị vợ anh ấy cũng hiểu được tình yêu đơn phương của tôi nên không để ý gì nữa. Đôi ba ngày chị ấy đến nhà tôi chơi và có mời tôi đến nhà anh chị. Tôi cũng đi lại nhà anh ấy như một đứa em. Có ngày tôi ở lại đó ăn cơm cùng vợ chồng anh. Cả ba chúng tôi như đã quên đi những gì trước đó. Có lẽ vì cả ba chúng tôi đã già và đã hiểu cuộc đời hơn nên đã biết thông cảm và chia sẻ với nhau. Những ngày tháng đó với tôi là những ngày hạnh phúc.
    Một lần anh ấy bị ốm nặng, vợ anh và tôi cùng lo lắng, chăm sóc cho anh. Một buổi tối anh ấy ngồi dậy và nói chuyện với chúng tôi. Trước khi nhờ chúng tôi đỡ anh nằm xuống, anh cười và nói: “Giá như thời phong kiến thì tôi xin phép nhà tôi cưới cô Lương”. Tôi cầm lấy bàn tay gầy và lạnh của anh mà nước mắt đầm đìa. Với tôi, câu nói đó của anh cũng chính là lời cầu hôn rồi. Tôi không ngờ rằng, đó là câu nói tình cảm đầu tiên và cũng là cuối cùng anh ấy dành cho tôi. Đêm đó anh ấy trút hơi thở cuối cùng.
    Sau khi làm tang cho anh xong. Chúng tôi có dọn dẹp những vật dụng của anh và thấy một bao tải nhỏ để trên gác xép trong bếp. Mở ra thì đó là những lá thư của tôi viết cho anh ấy nhưng không đủ. Chỉ còn lại 1.543 lá. Tôi có ghi nhớ trong một cuốn sổ số thư viết và gửi cho anh ấy là 5.776 lá. Chắc 4.233 lá thư kia anh ấy đã đốt hoặc vứt đi. Số thư còn lại là những lá thư tôi viết và gửi sau này.

    Kính thưa tòa soạn
    Những gì trong lá thư này là không phải do tôi viết. Tôi kể lại cho một người khác viết lại cho tôi. Tôi là một người đàn bà được học hành ít nên chẳng biết viết thế nào. Người viết thư này giúp tôi chính là con gái anh ấy. Cháu hiện là giáo viên trường THPT huyện.
     
  9. Nico2010

    Nico2010 Trọng tài

    Tham gia ngày:
    6/4/10
    Bài viết:
    803
    6. Tôi vị tha hay nhu nhược?

    Thế là tôi quyết bảo vệ ông ấy đến cùng. Ai bảo chồng tôi có con riêng tôi đều gạt phắt. Ai xui tôi đi kiện, tôi bảo rỗi hơi. Tổ chức đến nhà nắm tình hình, tôi bảo rằng gia đình tôi yên ấm, hạnh phúc, tôi không có gì phàn nàn về ông ấy cả. Chuyện người, chuyện đời thế gian cười 3 tháng chứ ai cười 3 năm.


    Kính thưa các anh chị ở tòa soạn Báo An ninh thế giới cuối tháng!
    Tôi không nghĩ rằng sẽ có lúc phải kể câu chuyện đau lòng này ra, câu chuyện mà suốt bấy nhiêu năm tôi hằng chôn sâu cất kín trong lòng, tôi đã tự hỏi mình rất nhiều lần rằng tôi là một người đàn bà vị tha hay nhu nhược. Có thể, mãi mãi tôi giữ chặt nó cho riêng mình nếu như không có cái ngày mà con gái đầu lòng của tôi đã về sau khi mừng tuổi mẹ đầu năm đã quỳ xuống trước mặt tôi khóc ròng và hận tôi làm cho anh chị em nó phải chịu điều nhục nhã. Lòng người mẹ một đời vì chồng vì con như tôi đã đau như bị dao cắt. Trong sự bối rối đến cùng cực, tôi chỉ còn biết viết thư cho các anh chị trong tòa soạn, những mong nhận được một lời khuyên sáng suốt, chân tình để giúp tôi thoát khỏi sự khủng hoảng này.
    Câu chuyện xảy ra cách đây đã gần 40 năm, và thực ra, nó chưa bao giờ kết thúc. Lúc đó, chồng tôi đang là cán bộ Đoàn xã, còn tôi đang ở cữ sinh đứa con gái đầu lòng. Cuộc hôn nhân của tôi khiến cho bao trai gái trong làng phải thầm ghen tị vì tôi lọt vào mắt xanh của anh Bí thư đoàn xã hiền lành, đẹp trai, năng nổ.
    Nhà tôi ở sát một con kênh đào chạy qua. Sáng sáng, các bà các cô trong làng đều ra bến nước để giặt giũ và đó cũng là nơi để cả làng nói chuyện trên trời dưới bể. Và chuyện chồng tôi có tình nhân cũng bắt đầu nghe được từ đây. Người đó chẳng phải ai xa lạ chính là cô Yến ở xóm bên. Tôi nghe ngóng, dò hỏi và bao đêm khóc thầm, gối đẫm nước mắt cho đến ngày cô Yến sinh nở. Cả làng trên xóm dưới xôn xao, tiếng đồn ngày càng dữ, không chỉ tôi đứng ngồi không yên mà chồng tôi cũng không giấu được nỗi lo lắng sợ mất cái chức đang có và cũng rơi luôn cả chức đội trưởng sản xuất mà chồng tôi đang phấn đấu.
    Hàng xóm và gia đình bên ngoại nhất quyết bắt tôi đến gặp cô Yến làm cho ra chuyện. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tức thì tức thật nhưng sợ làm to chuyện chồng tôi xấu hổ, mà không chừng chồng tôi sẽ đến ở với cô Yến thì vợ sẽ mất chồng, con sẽ mất bố. Với lại ở nông thôn quê tôi, quan niệm hãy còn nặng nề: “Có chồng mới gọi bằng bà/ Không chồng thì gọi là da lợn lòi”. Nghĩ sao làm vậy, tôi quyết giành giật lại chồng tôi. Ngày Yến sinh con trai, tôi gạt nước mắt gắng gượng gánh một gánh gạo đầy và 5 cân nếp tới nhà Yến. Tôi van xin cô ấy hãy buông tha chồng tôi, bởi dù sao tôi cũng đang là vợ của anh ấy. Giờ đây cô đã có một đứa con là giọt máu của anh ấy để an ủi. Nếu cô thương tôi và vẫn còn yêu anh ấy thì hãy đừng khai nhận với mọi người đây là con của anh Hiếu chồng tôi.
    Mọi chuyện rồi cũng êm xuôi. Tôi vẫn một mực chiều chuộng chồng tôi như chưa có chuyện gì xảy ra. Chúng tôi có thêm 4 cháu trai nữa. Năm 1968, giặc Mỹ đánh phá ra miền Bắc dữ dội. Chúng thả bom và pháo kích từ biển vào. Quê tôi, cả làng nhà ai cũng đào hầm trú ẩn. Dân quân cũng đào sẵn các hầm cá nhân ở hai bên đường đi, nếu giặc Mỹ ném bom, người đi đường còn có chỗ mà tránh. Và trớ trêu thay, trong một trận bom, chồng tôi lại có với cô Lành góa chồng một đứa con trai nữa trong lần nhảy hầm tránh bom cùng chị ta. Nuốt hận vào trong, gạt nước mắt một lần nữa, tôi lại gồng gánh gạo nếp xôi gà đến biếu và nói khéo với cô Lành để cô im lặng không khai đứa trẻ trong bụng là của ai.
    Tất nhiên, cô Lành cũng như cô Yến đều chiều theo ý nguyện của tôi mà cắn răng mang tiếng chửa hoang chứ nhất quyết không khai cha của những đứa trẻ. Họ nói với tôi cảnh góa bụa quá sớm, chỉ xin chồng tôi một đứa con sớm tối vui vầy chứ không có ý định cướp chồng tôi và hứa cắt đứt quan hệ với chồng tôi. Tội nghiệp thân tôi, cứ nghĩ đến những ngày ấy là nước mắt tôi lại ứa ra. Gia đình tôi giữ được yên ấm thì búa rìu dư luận lại bổ xuống đầu tôi. Người làng nói xa nói gần, có người nói thẳng vào mặt tôi là tôi có mắt giả mù, có tai giả điếc. Họ còn hát vè bóng gió chuyện của tôi: “Đói lòng ăn nắm lá sung/ Chồng một thì lấy chồng chung thì đừng”. Họ bảo tôi nhu nhược, mắc bùa mê thuốc lú của chồng tôi. Thú thực, lòng dạ có đau đớn ghen tuông, song tôi vẫn còn yêu chồng tôi quá nhiều và luôn có một niềm tin không dễ gì lay chuyển được là chồng tôi vẫn yêu tôi, yêu các con. Bây giờ chồng tôi đã là Bí thư đảng ủy xã, tôi không thể nào hắt đổ bát cơm các con đang ăn, cũng như xô đổ cái ghế anh ấy đang ngồi.
    Tôi sống êm đềm với chồng tôi cùng lũ con lúc này đã ngót nghét 10 đứa cả trai lẫn gái. Ngày đi làm đồng, tối về nhận nan của hợp tác xã đan lát thêm, nhằm kiếm công đổi thóc ăn cho gia đình đỡ túng thiếu. Thế rồi, một lần nữa chồng tôi đã làm tôi quị ngã vì thói trăng hoa của mình.
    Sáng hôm ấy, khi cùng các con lên nhận nan ở đội sản xuất, ông đội trưởng không muốn cho tôi nhận cứ chần chừ bảo hết nan rồi. Chờ mãi đến trưa tôi đi thẳng lên văn phòng hợp tác xã thì nghe được tiếng ông đội trưởng nói nhỏ với mấy người ngồi bên: “Ông Hiếu lại ăn nằm với cô Lê kế toán hợp tác xã có chửa rồi. Vợ ông ấy đó, có lẽ bà ấy bị câm hay chập mạch mới chịu được ông chồng sa đọa như thế. Đừng chia nan cho nhà bà ấy nữa, để vợ chồng đói rách, sinh ra cắn nhau, cho ông Hiếu lo làm ăn không bụng dạ nào mà nghĩ đến đàn bà nữa”. Tôi choáng váng, suýt ngất xỉu giữa sân hợp tác trong cái nắng chang chang trưa tháng 6. Thất thểu lê chân về đến nhà, tôi gọi đàn con ra và ôm lấy chúng khóc òa lên. Lần đầu tiên sau chục năm chịu nhịn, tôi đã khóc như mưa như gió, tức tưởi nói với các con: “Chuyến này cả nhà chết đói các con ơi, hàng xóm thì chê cười mẹ ngu muội, dốt nát. Họ hàng khinh rẻ xa lánh, hợp tác thì không chia nan cho nữa, biết lấy gì để sống đây các con ơi”. Tôi vừa khóc vừa gào vì tất cả những uất ức nén chịu trong suốt 20 năm trời giờ đây vỡ òa ra. Tôi không có gì mà mất, cũng chẳng còn gì để giữ nữa. Ông ấy nằm trên nhà lẳng lặng chứng kiến tất cả mà không nói năng gì. Suốt 3 ngày liền ông cứ nằm không ăn, không uống. Các con tôi đưa cơm vào, ông ấy bảo: “Ai cũng chê cười, khinh rẻ, chỉ còn có vợ con là chỗ dựa duy nhất mà cũng nói bóng nói gió thì ông còn ăn, còn sống làm gì nữa”. Ông ấy thanh minh chỉ vì thương mấy người phụ nữ kia thiếu thốn tình cảm, không nơi nương tựa lúc tuổi già nên đã làm từ thiện giúp đỡ cho họ có đứa con thôi.
    Nghe ông phân trần, lòng người đàn bà còn nặng tình với chồng cũng phần nào nhẹ nhõm. Xét cho cùng tôi thấy chồng tôi cũng xuất phát từ ý tốt, từ lòng cao thượng. Thế là tôi quyết bảo vệ ông ấy đến cùng. Ai bảo chồng tôi có con riêng tôi đều gạt phắt. Ai xui tôi đi kiện, tôi bảo rỗi hơi. Tổ chức đến nhà nắm tình hình, tôi bảo rằng gia đình tôi yên ấm, hạnh phúc, tôi không có gì phàn nàn về ông ấy cả. Chuyện người, chuyện đời thế gian cười 3 tháng chứ ai cười 3 năm.
    Giờ các con tôi đã lớn, cháu chắt nội ngoại hai bên đã 12 đứa. Hai người phụ nữ là cô Yến và cô Lành đều đã mất cả, hai đứa con của họ đều dắt díu nhau về gặp rồi xin lỗi tôi thay cho mẹ nó và xin nhận bố, nhận anh em. Tôi vui lòng cho họp các con lại, nói với chúng: Đây là 2 người anh em cùng cha khác mẹ với các con. Chúng thiếu thốn tình cảm từ thơ bé, các con nên bù đắp cho cả hai anh em về tình cảm lẫn vật chất. Các con tôi ngoan ngoãn vâng lời. Chúng không hề hé răng chỉ trích bố hay ghét bỏ hai người anh em ruột thịt. Riêng thằng bé con cô Lê nó kiên quyết không chịu nhận bố vì nó bảo nó không có một người bố như thế, đẻ con ra mà không dám nhận con. Nó đã đưa mẹ nó vào Nam để đoạn tuyệt với quá khứ, xóm giềng.
    Tôi năm nay đã 65 tuổi rồi, tôi mãn nguyện với những gì mình đã hy sinh chịu đựng vì các con và trên hết là vì chồng tôi. Hạnh phúc đã đến ngày hái quả, con cháu dâu rể đề huề, một sân hòe quế bốn bề ấm êm. Ấy vậy mà tết Ất Dậu năm nay, các con tôi về tề tựu đông đủ. Ăn tết xong, con gái đầu lòng của tôi đã quỳ xuống trước mặt tôi và òa lên nức nở. Cháu nói rằng: “Mẹ ơi! Mẹ làm hư bố. Mẹ nhu nhược quá, mẹ đã để bố con theo hết người này đến người khác, có đứa con rơi này, đến đứa con vãi khác. Mẹ làm thế là bôi gio trát trấu vào mặt chúng con... Chúng con không cất mặt lên được để mà nhìn thiên hạ”. Tôi khẽ khàng: “Chuyện gì mà con lại oán trách bố mẹ vậy. Chuyện cũ qua lâu, năm mới nhắc lại làm gì”. Con tôi càng nức nở: Hôm qua, chồng con bảo: “Bố mày tốt đẹp lắm đấy à. Có tới 3 đứa con rơi, không biết chừng cha nào con nấy thì nói gì được ai. Ôi mẹ ơi, con chết nhục vì bố mẹ đấy. Tại mẹ quá nuông chiều bố, nếu ngay từ đầu mẹ làm to chuyện, kiên quyết ngăn cản bố thì làm chi có chuyện như hôm nay”.
    Các anh chị ơi! Suốt 40 năm, tôi cắn răng chịu đựng là vì chồng và các con, là vì nỗi đau mình tôi gánh chịu. Nhưng khi nỗi đau ấy hành hạ sang cả con gái tôi, để nó oán trách tôi thì tôi không thể chịu đựng được. Tôi rất hiểu tâm trạng của con và càng thương con. Con tôi nói đúng hay sai? Tôi đã sai trong suốt chừng ấy năm hay chồng tôi sai? Tôi là người đàn bà cao thượng, có lòng vị tha, hay tôi nhu nhược đớn hèn? Suốt 40 năm, tôi chưa bao giờ gục ngã vì đau đớn, nhưng trước những lời kết tội của con gái tôi, tôi đã sụp đổ. Tôi buồn, tôi ốm từ tết đến giờ mới gượng dậy nổi để viết bức thư này gửi tới các anh chị trong trong tòa soạn, nhằm tâm sự với báo cho vơi bớt nỗi buồn. Xin các anh chị ở tòa soạn báo hãy cho tôi một lời khuyên.
     
  10. Nico2010

    Nico2010 Trọng tài

    Tham gia ngày:
    6/4/10
    Bài viết:
    803
    7. Một người cha vĩ đại

    Cha tôi vốn là một người rất vui tính. Nhưng hôm đó, thái độ của ông rất lạ. Ông lặng lẽ gắp thức ăn và giục chúng tôi ăn. Chúng tôi biết ông có việc gì hệ trọng lắm.
    Kính thưa Tòa soạn.
    Tôi thay mặt hai đứa em của tôi viết thư này gửi đến Tòa soạn để kể về người cha của chúng tôi. Chúng tôi vừa làm giỗ đầu cho ông. Chúng tôi thống nhất với nhau chỉ kể về người cha của mình sau khi giỗ đầu ông.
    Trước kia, khi ông còn sống, ba anh em tôi đã ngỏ ý với cha cho phép chúng tôi viết câu chuyện về ông. Nhưng lần nào ông cũng gạt đi và nói: "Bố nuôi nấng và thương yêu anh em con không phải để các con hay ai đó viết một bài báo về bố. Điều bố mong ước lớn nhất là anh em con phải thương yêu đùm bọc nhau, nhất là sau khi bố mẹ không còn trên cõi đời này nữa".
    Mẹ tôi sinh được ba anh em tôi: hai trai, một gái. Hiện nay, tất cả chúng tôi đã trưởng thành và đã có gia đình riêng. Tôi có thể tự hào rằng, anh em tôi đã biết sống cho nhau mặc dù cuộc sống của chúng tôi trước kia vô cùng khó khăn.
    Tôi nhớ cách đây bảy năm, khi người em út của chúng tôi xây dựng gia đình riêng được một năm thì cha tôi làm một bữa cơm và gọi ba anh em chúng tôi đến. Cha tôi vốn là một người rất vui tính. Nhưng hôm đó, thái độ của ông rất lạ. Ông lặng lẽ gắp thức ăn và giục chúng tôi ăn. Chúng tôi biết ông có việc gì hệ trọng lắm.
    Sau bữa cơm, ông bắt đầu câu chuyện. Ông hỏi chúng tôi lâu nay có nghe thiên hạ nói gì về gia đình mình không. Nhất là từ sau ngày mẹ chúng tôi qua đời. Chúng tôi thưa với ông là chúng tôi không nghe thấy điều gì cả. Ông im lặng rất lâu, sau đó cất tiếng hỏi: "Có bao giờ các con nghe ai đó nói bố không phải bố đẻ của các con không?". Khi nghe ông hỏi vậy, anh em chúng tôi hết sức ngạc nhiên. Hai đứa em tôi không hề biết gì về chuyện này. Nhưng tôi có nghe một người bạn nói rằng tôi không phải là con của ông. Ngày ấy, tôi đã hỏi mẹ tôi. Bà nhìn tôi ngỡ ngàng một lúc lâu rồi nói là không có chuyện như thế.
    Rồi mẹ tôi mất sớm khi chưa đến năm mươi tuổi. Từ đó đến lúc này, bố tôi một mình nuôi dạy và lo chuyện nghề nghiệp cho đến dựng vợ gả chồng cho ba anh em tôi. Ba anh em tôi nói với ông đừng nghĩ gì về những lời đồn thổi không thiện chí của thiên hạ. Ông nhìn chúng tôi hết sức nghiêm nghị và nói: "Hôm nay là ngày quan trọng, bố cho gọi ba anh em đến đây để nói cho các con biết một điều vô cùng hệ trọng. Cả ba anh em con đều không phải do bố sinh ra".
    Chưa bao giờ tôi lại gặp một câu chuyện bất ngờ đến như thế. Sau những phút bàng hoàng, cả ba anh em chúng tôi biết rằng điều ông nói hoàn toàn là sự thật. Lúc đó, anh em chúng tôi đều khóc. Ông cũng khóc. Ông nói, không biết việc ông giữ kín chuyện hệ trọng đó với chúng tôi cho tới ngày nay có tốt hay không: "Khi bố tin các con đã trưởng thành và có suy nghĩ chín chắn thì bố mới dám nói điều này cho các con biết. Dù thế nào thì trước sau bố cũng phải nói cho các con. Các con có quyền phán xét bố. Nhưng bố rất hạnh phúc vì đã được sống cùng các con, đã nuôi dạy các con thành những người tốt cho xã hội".
    Rồi sau đó, ông cho chúng tôi biết ai là cha đẻ của chúng tôi. Đến lúc này chúng tôi mới biết ba anh em chúng tôi là ba anh em cùng mẹ khác cha. Chúng tôi thực sự bàng hoàng khi biết ba anh em chúng tôi có những người cha khác nhau. Lúc đó, chúng tôi vừa thấy đau đớn vừa thấy xấu hổ. Sau đó chúng tôi hỏi ông tại sao mẹ chúng tôi lại làm như thế. Ông nói với chúng tôi đừng nghĩ khác về mẹ chúng tôi. Rồi ông kể cho chúng tôi nghe toàn bộ câu chuyện.
    Cha chúng tôi không có khả năng sinh con. Ông đã nhiều lần khuyên mẹ chúng tôi xây dựng gia đình với người khác. Mẹ tôi kiên quyết phản đối ông. Nhưng khát khao có một đứa con đã thúc đẩy bố mẹ tôi nuôi một người con nuôi. Song đứa bé đã không sống được vì một căn bệnh hiểm nghèo. Sau đó mẹ tôi đi xem bói. Thầy bói nói mẹ tôi không thể có con nuôi, vì nuôi con nuôi nếu con không chết thì mẹ chết. Sợ quá, mẹ tôi không dám tìm xin con nuôi nữa.
    Đến một ngày, mẹ tôi quyết định xin một người đàn ông quen biết một đứa con. Thế là tôi được sinh ra. Khi có thai, mẹ tôi sợ hãi vô cùng vì đã phản bội bố tôi. Mẹ đã khóc và nhận lỗi trước bố tôi. Ông bàng hoàng. Những ngày sau đó ông nói với mẹ tôi là ông đã nhiều lần khuyên mẹ tôi đi xây dựng gia đình với người đàn ông khác, nay mẹ tôi có con với người khác thì cũng là mong muốn của ông cho mẹ tôi. Bố tôi còn nói với mẹ tôi, nếu mẹ tôi còn muốn ở với ông thì ông sẽ che chở cho hai mẹ con.
    Thực ra, mẹ tôi yêu và kính trọng bố tôi vô cùng. Mẹ tôi đã không ra đi và hết sức chăm sóc, chiều chuộng ông như để trả ơn một phần những gì bố tôi đã đối với mẹ tôi.
    Mấy năm sau, mẹ tôi lại có thai với một người đàn ông khác. Mẹ tôi sợ quá và tự tử. Nhưng bố tôi phát hiện và cứu mẹ tôi. Ông đã tát mẹ tôi và gầm lên: "Cô định giết chết đứa bé trong bụng hay sao? Chẳng lẽ cô lại độc ác như thế hay sao?".
    Lần có thai này mẹ tôi vô cùng xấu hổ. Mẹ tôi bỏ về nhà ngoại. Bố tôi tìm đến, đưa mẹ tôi về nhà và nói: "Tất cả là tại tôi. Chỉ có hai vợ chồng mình mới hiểu được điều đó. Em hãy ở lại đây đến khi nào em muốn". Lần mang thai thứ hai, mẹ tôi sinh đôi. Đó chính là hai đứa em tôi bây giờ. Bố tôi đã yêu thương và chăm sóc chúng tôi hết lòng.
    Khi chúng tôi tới tuổi cắp sách đến trường thì người đàn ông là bố đẻ của hai em tôi đến gặp bố tôi để xin lỗi và xin mang hai em tôi về nuôi. Bố tôi nói không nỡ xa hai đứa trẻ vì đã gắn bó với chúng khi còn trong bụng, nhưng quan trọng hơn là mẹ tôi không cho đồng ý. Cuối cùng, người đàn ông là bố đẻ của hai em tôi đành phải chấp nhận để bố tôi nuôi dạy. Bố tôi cũng nói với người đàn ông kia là khi chúng lớn sẽ cho chúng biết về cha đẻ và ủng hộ chúng trở về với bố đẻ của mình.
    Sau khi kể cho chúng tôi nghe toàn bộ sự thật, ông khuyên chúng tôi hãy đến với những người bố đẻ của mình. Cả ba anh em chúng tôi đều khóc khi nghe điều ấy.
    Chúng tôi yêu ông, mang ơn ông và thương ông vô hạn. Hiểu ý chúng tôi, ông nói: "Các con đừng giày vò về việc này. Bố nuôi dạy các con vì bố yêu các con và bố cần các con chứ không phải để chiếm hữu các con. Nay các con đã lớn, các con đủ lý trí và tư cách để biết sự thật. Bây giờ các con đi đâu, làm gì và ở đâu bố cũng yên tâm. Các con là con ai không phải là quan trọng. Quan trọng nhất là các con sống như thế nào với con người và với xã hội". Sau đó, ông đưa địa chỉ của những người bố đẻ của chúng tôi.
    Chúng tôi đã gặp những người bố đẻ của mình. Nhưng chúng tôi phải thú thực rằng: Chúng tôi không thể nào sống xa người bố đã nuôi dạy và yêu thương chúng tôi. Ông quả là một người bố vĩ đại. Vì ông mà chúng tôi biết sống có nhân có đức với mọi người.
     
  11. Suhaobn

    Suhaobn Thành viên Xuất Sắc

    Tham gia ngày:
    5/4/11
    Bài viết:
    4,603
    Giới tính:
    Nam
    hjc em mới đọc em cứ tưởng chuyện của bác nico đến lúc đọc xong hết em mới biết là không phải :71: nhưng phải công nhận là hay cảm động qua đang đọc mà không muốn dừng bác ạ.
     
  12. Nico2010

    Nico2010 Trọng tài

    Tham gia ngày:
    6/4/10
    Bài viết:
    803
    Truyện khác thì hay chứ Truyện của Nicô thì .... toàn dịch trân kinh... với lá đa, lá đề thui!
     
  13. Nico2010

    Nico2010 Trọng tài

    Tham gia ngày:
    6/4/10
    Bài viết:
    803
    8. Xin mọi người tha tội cho tôi

    Đêm ấy, khi đứa bé vừa cất tiếng khóc chào đời thì có một người đàn bà xuất hiện. Vì đêm tối và vì người đàn bà ấy trùm khăn kín nên tôi không thể nhìn rõ mặt. Người đàn bà đã đón lấy đứa bé và cắt rốn, rồi quấn tã lót cho cháu.

    Kính thưa các anh, các chị trong Toà soạn!
    Năm nay tôi vừa tròn 68 tuổi. Tôi sống một mình trong một ngôi nhà nhỏ, đơn sơ ở ngoại thành. Cuộc đời tôi có lẽ chỉ có mươi ngày hạnh phúc. Còn tất cả những ngày tháng còn lại tôi sống trong cô đơn và dằn vặt. Tôi chưa một ngày được làm vợ nhưng đã có một ngày được làm mẹ. Nhưng ngày được làm mẹ của tôi lại là một ngày tủi nhục, đau đớn và tội lỗi. Đó là ngày tôi sinh ra đứa con trai duy nhất và cũng là ngày tôi đã đi bán đứa con của mình. Ngày ấy cách đây đúng 48 năm.
    Hồi ấy, tôi đang là công nhân của một xí nghiệp gia công sản xuất nhựa. Trên một chuyến xe, tôi đã quen một người đàn ông. Sau này, tôi đã yêu và mang thai với người đàn ông đó. Khi có thai, tôi vừa hạnh phúc vừa lo sợ. Tôi đã nói về cái thai trong bụng tôi và mong được làm vợ anh. Người đàn ông đó đã nói với tôi là về quê báo cáo với gia đình việc tổ chức hôn lễ cho chúng tôi.
    Ngày hôm sau, người đàn ông ấy lên đường về quê. Tôi hạnh phúc vô bờ. Tôi đưa hết số tiền dành dụm được trong mấy năm cho người đàn ông ấy để lo việc hôn lễ của chúng tôi.
    Nhưng rồi từ ngày ấy, người đàn ông đó đã không trở lại. Lúc đầu, tôi lo sợ anh ấy bị ốm đau. Sau đấy tôi lại nghĩ hay anh ta đã gặp chuyện chẳng lành. Tôi tìm đến cơ quan của anh ấy. Đến nơi, tôi mới biết rằng không có người đàn ông nào có cái tên như anh ta đã nói với tôi.
    Lúc này, tôi mới thực sự bối rối và hoảng sợ. Cơ quan đó đã bố trí cho tôi nhận dạng những người đàn ông trong cơ quan. Nhưng tôi đã không tìm được một người nào như thế.
    Tôi hoang mang thật sự. Cái thai trong bụng tôi đã lớn. Tôi không dám làm gì với cái thai và càng không biết phải làm gì khi đứa bé ra đời. Suốt thời gian đó cho tới khi sinh nở, tôi sống trong sợ hãi và đau đớn.
    Rồi cũng đến cái đêm tôi đau đẻ, tôi không dám đến bệnh viện. Tôi đã ra bờ sông thành phố và sinh con. Lúc đó, tôi vừa mong đứa bé ra đời "mẹ tròn con vuông" lại vừa mong đứa bé ấy chết đi. Chính vì ý nghĩ độc ác ấy của tôi mà tôi bị trời đầy phải sống đau khổ, cô độc suốt đời.
    Đêm ấy, khi đứa bé vừa cất tiếng khóc chào đời thì có một người đàn bà xuất hiện. Vì đêm tối và vì người đàn bà ấy trùm khăn kín nên tôi không thể nhìn rõ mặt. Người đàn bà đã đón lấy đứa bé và cắt rốn, rồi quấn tã lót cho cháu. Lúc đó tôi quá sợ hãi và quá yếu nên tôi cứ để cho người đàn bà đó chăm sóc con tôi.
    Sau khi quấn tã lót cho đứa bé xong, người đàn bà đó hỏi tôi: "Cô định vứt đứa bé đi à?". Tôi không biết trả lời thế nào mà chỉ khóc. Người đàn bà đó lại hỏi: "Tôi biết cô không định nuôi đứa bé, cô hãy cho tôi, đừng bỏ nó ở đây mà phải tội". Nghe vậy, tôi bò đến và ôm lấy chân người đàn bà đó, vừa khóc vừa nói: "Xin bà thương lấy đứa bé mà nuôi dạy nó lên người. Tôi có tội với trời đất, với con tôi. Nhưng tôi không thể nuôi nó được”. Người đàn bà không nói gì. Chị lấy một nắm cơm và thức ăn khô đưa cho tôi. Sau đó, chị lấy trong túi ra một gói giấy nhỏ đặt xuống trước tôi và bế đứa bé đi. Tôi nằm úp mặt xuống đất mà khóc rồi thiếp đi vì quá yếu và quá đau khổ. Khi tỉnh dậy, tôi ăn ngấu nghiến hết nắm cơm. Sau đó, tôi mở gói giấy ra và thấy trong đó là tiền. Lúc đó, tôi ngửa mặt lên trời mà kêu lên: "Con có tội, con đã bán giọt máu của con, xin trời phật trừng phạt con".
    Có lẽ do trời phật trừng phạt mà tôi phải sống trong những cơn ác mộng và cô độc. Tôi nghĩ đến tội bỏ con của tôi và tôi không bao giờ dám nghĩ đến hạnh phúc của riêng tôi. Suốt đời tôi nguyền rủa bản thân mình. Hầu như đêm nào tôi cũng nghĩ đến đứa bé và khóc thầm. Biết bao nhiêu lần tôi định đi tìm con nhưng tôi không biết tìm nó ở đâu. Tôi không biết ai đã đón con tôi đi trong cái đêm ấy
    Lúc đầu tôi nghĩ đó là một người qua đường. Nhưng những năm sau này khi tôi trấn tĩnh lại, tôi tự đặt câu hỏi vì sao người đàn bà che mặt trong đêm tối ấy lại mang cơm cho tôi và bọc sẵn ít tiền cho tôi. Tôi đã giấu những người cùng xí nghiệp cái mang của tôi. Phải chăng có ai đó đã biết tôi có mang và biết được ý định bỏ rơi đứa con của tôi mà chuẩn bị đón đứa bé. Nhưng tôi không đủ can đảm và không biết phải nói với những người ở quanh tôi như thế nào. Tôi cũng không nhận thấy bất cứ ai trong xí nghiệp có thái độ gì khác với tôi. Thời gian cứ thế âm thầm trôi đi cho tới khi tôi nghỉ hưu theo chế độ.
    Sau khi nghỉ hưu, tôi càng ốm đau hơn. Tôi sống một mình trong ngôi nhà nhỏ như một bóng ma. Bây giờ có lẽ tôi đã hết nước mắt để khóc về đứa con bị bỏ rơi từ mấy chục năm trước. Tôi sống vô cùng vất vả vì những lúc đau ốm không có người thân.
    Rồi một hôm, có một người phụ nữ trạc tuổi tôi cùng với một người đàn ông trẻ đến nhà tôi. Người phụ nữ ấy đến trước tôi hỏi tôi có nhận ra bà ấy là ai không? Tôi nhìn người phụ nữ một lúc và nhận ra đó là chị Cúc cùng xí nghiệp với tôi một thời gian. Ngay lúc đó, chị Cúc hỏi tôi có thấy người đàn ông trẻ có gì quen không? Ngay khi người đàn ông trẻ bước vào nhà, tôi đã giật mình vì thấy anh ta rất giống người đàn ông phụ bạc năm xưa. Sau câu hỏi của chị Cúc, tôi chợt hiểu tất cả và gục đầu xuống khóc. Tôi không thể ngờ nó lại giống người bố bội bạc của nó như thế.
    Chị Cúc kể cho tôi nghe vì sao chị biết tôi có mang và vì sao chị biết tôi có ý định bỏ rơi đứa trẻ. Nghe xong, tôi khóc rất lâu và nói với con tôi: "Mong cậu hãy tha tội cho tôi". Lòng tôi đau đớn không dám và không được quyền gọi người đàn ông trẻ đó là con.
    Qua câu chuyện của chị Cúc, tôi biết được: Sau khi con tôi trưởng thành lấy vợ và sinh con thì chị Cúc mới quyết định nói với nó chuyện năm xưa và khuyên nó hãy đến nhận mẹ đẻ của mình.
    Sau những ngày tháng bàng hoàng và đau khổ, con tôi đã nói với chị Cúc rằng nếu chị cứ tiếp tục khuyên nó đến gặp và nhận lại mẹ đẻ thì nó sẽ bỏ đi biệt tăm.
    Nhưng chị Cúc đã kiên trì nói với nó về tình máu mủ, về sự tha thứ, về tình thương và ơn nghĩa đối với người mang nặng đẻ đau ra nó. Chị nói cho nó nghe về hoàn cảnh và tinh thần suy sụp của tôi lúc đó. Chị Cúc cứ kiên trì những điều như vậy suốt ba năm trời. Và rồi đến một ngày sự tha thứ và tình máu mủ đã thức dậy ở con tôi.Cháu đã khóc và nói: "Con ơn mẹ và con nghe lời mẹ".
    Bây giờ thì tôi thanh thản hơn vì biết rằng giọt máu của tôi đã nên người, đã được một người nhân hậu nuôi dạy. Nhưng tôi giày vò hơn mỗi khi nhìn thấy con tôi. Khi con tôi đưa vợ con nó đến thăm tôi, tôi thực sự thấy xấu hổ và chẳng biết nói một câu gì. Một lần, chị Cúc nói với tôi: "Tôi đang động viên cháu về sống với cô". Nghe vậy, tôi đã chắp tay lạy chị Cúc, khóc và nói: "Tôi xin chị đừng bao giờ nói đến điều ấy. Nếu chị cứ nói như vậy tôi chết không nhắm mắt được. Tôi có tội quá lớn, chỉ có chị mới xứng đáng là mẹ cháu. Tôi chỉ dám xin một điều là khi tôi chết, chị cho phép con tôi chít khăn thờ tôi".
    Thưa các anh, các chị, có bà mẹ nào trên đời tội lỗi như tôi không? Có người phụ nữ nào trên đời nhân hậu như chị Cúc không? Tôi đã già và sức khoẻ rất yếu. Tôi xin những người mẹ trẻ đã trót dại lầm lỡ như tôi hãy đừng nông nổi hành động như tôi, để rồi cả đời sống trong sự dày vò và ân hận. Hãy đừng hành động như tôi.
     
  14. Nico2010

    Nico2010 Trọng tài

    Tham gia ngày:
    6/4/10
    Bài viết:
    803
    9. Kẻ phản bội nhân ái

    Những ngày cuối cùng em tôi rất mệt nhưng mỗi khi thấy anh đến thăm, nó rất hạnh phúc. Anh đến và ngồi bên nó, nắm bàn tay xanh xao, gầy gầy. Anh nói những gì đó tôi không nghe rõ mà chỉ thấy gương mặt em ngập tràn hạnh phúc.
    Cuối cùng tôi đã lấy được người mình yêu. Khi yêu anh ấy, tôi mới hiểu tình yêu có sức mạnh như thế nào. Nhưng trước khi trở thành vợ anh ấy, tôi đã phải trải qua những đau đớn đến tận cùng. Tuy thời gian đã trôi qua, nhưng cứ nghĩ đến thời gian đó tôi vẫn chưa khỏi hết bàng hoàng, đau khổ và cả ân hận.
    Khi anh ấy ra mắt gia đình tôi thì ai cũng thấy yêu quý anh ngay lập tức. Tôi hạnh phúc đến ngạt thở vì yêu anh. Tôi tin rằng, không một người con gái nào biết anh lại không rung động trước anh. Anh là một con người mà tôi thấy không lý giải nổi về sự quyến rũ của anh ấy. Con người anh luôn luôn tỏa ra một sức mạnh rất lạ.
    Hồi đó, cứ đôi ba ngày anh lại đến nhà tôi. Chúng tôi uống trà, nói về những cuốn sách, về những bản nhạc, về những điều mà chúng tôi quan tâm. Trong lúc hạnh phúc ngây ngất ấy, tôi đâu biết rằng có một người con gái yêu anh có lẽ còn mạnh liệt hơn cả tôi. Người con gái đó chính là em gái tôi. Em gái tôi là một cô gái nhu mỳ và thường lặng lẽ. Một cô gái có đôi mắt to và sâu thẳm lạ thường. Mỗi khi ngồi trước em gái mình, tôi thường ngắm nhìn đôi mắt ấy. Tôi hãnh diện vì vẻ đẹp của đôi mắt ấy. Nhưng ngay đó, lòng tôi lại dâng lên một nỗi buồn thương vô hạn khi nghĩ đến tương lai của em. Em gái tôi bị bệnh tim rất nặng. Nó phải bỏ học và ở nhà. Gia đình tôi và cả em gái tôi đều biết rằng, em gái tôi luôn luôn đứng cận kề cái chết.
    Cũng không rõ từ khi nào, tôi bắt đầu nhận ra sự khác thường của người yêu mình. Anh trầm ngâm hơn và đôi lúc đang nói chuyện với tôi mà đầu óc vẫn để đâu đó. Rồi mỗi khi anh đến nhà tôi, em gái tôi không giấu được tình cảm của mình nữa. Tôi đã nhận ra ánh mắt của em gái tôi dành cho anh.
    Một lần, tôi nhìn thấy anh dúi vào tay em gái tôi một lá thư. Tôi hỏi anh ấy đã đưa gì cho em gái mình, anh vô cùng lúng túng và đã nói dối. Anh ấy không bao giờ có thái độ đó với tôi. Anh luôn luôn là người chân thành và rành mạch.
    Khi đang yêu, người ta có thể có những hành động vô cùng ích kỷ và thiếu suy nghĩ. Chính vì vậy mà tôi không muốn anh đến nhà tôi nhiều nữa. Những lúc chỉ có hai chị em ở nhà, tôi thường nói bóng nói gió về mối quan hệ có nhiều điều không bình thường giữa anh và nó. Tôi thấy em tôi cũng lúng túng và lảng sang chuyện khác.
    Tôi còn phát hiện ra có lúc tôi không có nhà, anh vẫn đến nhà tôi và ở lại chơi với em gái tôi. Một lần, tôi từ cơ quan về và bắt gặp em gái tôi đang úp mặt vào cánh tay anh ấy và khóc. Tôi vùng bỏ chạy. Anh tìm tôi. Mặt anh đau khổ. Tôi khóc lóc và nguyền rủa anh. Nhưng anh chỉ thở dài và nói: Hãy tha thứ cho anh, rồi em sẽ hiểu.
    Làm sao tôi có thể tha thứ cho anh, khi mà anh đã làm tổn thương tôi, đã làm trái tim tôi rỉ máu. Tôi cũng không thể nào hiểu được tại sao anh lại yêu tôi, lại yêu cả em gái tôi. Tôi đau đớn, trái tim như bị bóp nghẹt. Tôi hận anh, tôi nói với anh rằng, anh là kẻ đểu cáng, anh đã lừa dối hai chị em tôi.
    Khi ấy, đầu óc tôi mu muội và ích kỷ vô cùng, tôi cũng nói thẳng với em tôi về quan hệ của chúng tôi và khẳng định anh ấy là một gã Sở Khanh. Em gái tôi không nói gì mà chỉ khóc. Em khóc rất nhiều, mắt lúc nào cũng sưng. Nhiều lúc, tôi rất ân hận, tôi tự nguyền rủa mình vì đã gặp và yêu anh, để rồi xảy ra những điều khó xử như vậy. Tôi rất thương em gái, nhưng tôi cũng rất yêu anh. Anh là niềm kiêu hãnh của tôi đối với bạn bè, với người thân và với những người xung quanh, anh quan trọng đối với cuộc sống của tôi biết bao.
    Rồi trong một lần, bởi quá yêu anh, bởi sợ hãi vì sẽ mất anh mà tôi đã nói với anh: "Sao anh lại yêu nó, anh có biết nó bị bệnh tim và không thể sống lâu được nữa". Anh ấy đã tát tôi rồi bỏ đi. Tôi bàng hoàng. Tôi chưa bị ai tát như thế. Cho đến mãi sau này, tôi không thể tin anh đã hành động như thế với tôi.
    Gần một năm sau thì em tôi mất. Gia đình tôi đau đớn vô cùng mặc dù ai cũng biết điều gì sẽ xảy ra với em. Những ngày cuối cùng em tôi rất mệt nhưng mỗi khi thấy anh đến thăm, nó rất hạnh phúc. Anh đến và ngồi bên nó, nắm bàn tay xanh xao, gầy gầy. Anh nói những gì đó tôi không nghe rõ mà chỉ thấy gương mặt em ngập tràn hạnh phúc.
    Cũng những ngày đó, em nói với tôi: "Em biết em không sống được lâu nữa đâu chị ạ. Nhưng em hạnh phúc". Tôi hiểu em tôi nói về điều gì. Và thế là, thói ích kỷ và ghen tuông trong tình yêu lại trỗi dậy. Tôi căm thù anh ấy và giận cả em tôi.
    Một thời gian khá dài sau khi em gái tôi mất, anh hẹn nói chuyện với tôi. Lúc đấy con người tôi mẫu thuẫn vô cùng, tâm can bị giằng xé, dằn vặt. Thực lòng, tôi vừa muốn gặp anh ấy vừa muốn bỏ chạy. Nhưng cuối cùng tôi vẫn đến gặp anh.
    Khi chúng tôi gặp nhau, cả hai không nói một lời nào. Trong sâu thẳm trái tim, tôi vẫn rất hận anh, nhưng vẫn còn yêu anh. Sau cùng anh cũng nói: "Anh không hề yêu Minh. Anh thương Minh quá. Anh biết Minh không thể kéo dài cuộc sống lâu hơn được". Tôi gào lên: "Anh không yêu nó sao anh lại làm như thế?". Anh nói: "Trong chuyện này, anh đã hy sinh vì một người khác". Tôi bĩu môi: "Anh nhân đạo quá nhỉ. Với lòng nhân đạo của anh, tôi xin anh từ nay đừng đến nhà tôi nữa". Nói xong, tôi bỏ đi.
    Trở về nhà, tôi gặp mẹ ngay phòng khách. Ánh mắt của mẹ lúc đấy như nhìn thấu được tâm can, khiến tôi không kiềm chế được bản thân đã ôm chầm lấy mẹ tức tưởi khóc và kể cho mẹ nghe về chuyện của ba chúng tôi.
    Nghe xong, mẹ tôi rất ngạc nhiên. Mẹ thắc mắc rằng sao anh ấy không nói gì với tôi. Đến lúc đó, mẹ tôi mới nói cho tôi biết sự thật về quan hệ giữa em gái tôi và anh ấy.
    Em gái tôi đã thực sự yêu anh. Đấy là mối tình duy nhất của em gái tôi khi nó còn sống. Nhưng nó biết tôi và anh yêu nhau. Chính vì nỗi thất vọng và tình yêu quá mãnh liệt đó mà bệnh tình của nó thêm nặng. Em gái tôi đã tâm sự với mẹ tôi về tình yêu đơn phương của nó. Mẹ tôi vô cùng lo lắng. Bởi mẹ biết chuyện gì sẽ xảy ra, nếu như... Nhiều đêm, em tôi không ngủ, ngồi suốt đêm im lặng. Và mẹ là người mà chỉ có em gái tôi có thể khóc và tâm sự... Đôi lần, mẹ tôi phát hiện ra sự hoảng loạn của em gái tôi. Một điều kinh khủng mẹ tôi phát hiện, đó là em gái tôi có dấu hiệu định quyên sinh. Mẹ tôi muốn em gái tôi được sống hạnh phúc trong những năm tháng cuối đời. Trong nỗi sợ hãi và buồn đau, mẹ tôi đã tìm gặp anh ấy.
    Mẹ tôi đã nói hết những gì về em gái tôi. Anh cũng nói là anh nhận được những lá thư của em gái tôi. Cuối cùng mẹ tôi cầu xin anh hãy làm điều gì đó giúp em gái tôi. Mẹ tôi còn khóc và nói rằng chuyện này sẽ làm anh khó xử nhưng mong anh hãy vì một người bệnh nặng mà hãy tìm cách để cả hai chị em tôi đều ít bị tổn thương. Mẹ tin anh làm được điều đó. Chính thế mà mẹ tôi phải đến tìm anh.
    Từ lúc đến cho đến khi mẹ tôi về, anh không nói một điều gì. Suốt một tháng sau đó, anh không đến nhà tôi. Rồi sau đó, anh trở lại nhà tôi và câu chuyện đã xảy ra.
    Anh đã làm hài lòng mẹ tôi và "hạnh phúc" cho em tôi. Nhưng có lẽ khát vọng của một con người sắp từ giã cõi đời mới là lý do để anh ấy quyết định hành động của mình. Mặc dù anh biết có thể sẽ bị mất tôi và anh chỉ mang lại một tình yêu giả dối cho em gái tôi mà thôi.
    Khi tôi đã hiểu được mọi chuyện, tôi đã xin anh tha thứ. Anh nói với tôi: "Anh không xin em tha thứ điều ấy. Anh muốn em tha thứ cho anh một điều mà cả em và mẹ em không biết. Khi Minh mất rồi, anh mới nhận thấy anh yêu Minh".
    Anh khiến tôi rất ngạc nhiên nhưng chính vì thế tôi càng yêu anh, kính trọng anh hơn và tìm mọi cách để không mất anh. Hình như tình yêu của chúng tôi mạnh mẽ hơn và kỳ lạ hơn khi có một người thứ ba trong tình cảm của hai chúng tôi. Khi tôi sinh con gái đầu lòng, chúng tôi quyết định đặt tên cháu là Minh. Cả hai chúng tôi muốn em gái chúng tôi có mặt trong đời sống hạnh phúc của gia đình chúng tôi ở một phía nào đó
     
  15. Nico2010

    Nico2010 Trọng tài

    Tham gia ngày:
    6/4/10
    Bài viết:
    803
    10.Một giọt máu đào hơn ao nước lã.

    Tất cả những người có mặt hôm đó bàng hoàng như nghe một câu chuyện hoang đường. Hóa ra, anh B và anh H là hai anh em ruột thật. Họ làm cỗ mời hàng xóm đến mừng cho họ đã nhận anh nhận em. Sau khi anh B thưa chuyện xong, hai anh em họ ôm nhau khóc.
    Kính thưa Tòa soạn,
    Tôi băn khoăn không biết câu chuyện tôi kể lại sau đây có phải là chuyện khó tin có thật không(?). Nhưng tôi nghĩ câu chuyện này sẽ nhắc nhở con người sống với con người phải bằng tình thương yêu, sự chia sẻ và hiểu biết. Nếu không thì chúng ta sống để làm gì. Chính vì thế mà tôi cứ mạnh dạn viết thư kể với Tòa soạn câu chuyện đó.
    Mươi năm trước đây, tôi có mua một mảnh đất ở ngoại thành và xây nhà ở đó. Sau khi dọn về sống ở ngôi nhà mới, có một điều làm tôi vô cùng ngạc nhiên. Đó là chuyện hai người hàng xóm của tôi giống nhau như hai giọt nước. Lúc đầu, tôi đinh ninh đó là hai anh em ruột. Người anh tên là B và người em tên là H.
    Một lần sang nhà anh B chơi, tôi hỏi anh là có phải anh với anh H là hai anh em ruột không. Anh B nhếch mép cười và bảo không phải dù hai người rất giống nhau. Lúc đầu, tôi nghĩ anh B nói đùa chứ không phải anh em ruột sao lại giống nhau như vậy. Về sau, tôi tìm hiểu mới biết hai người mang hai họ khác nhau. Một người họ Trần và người kia họ Nguyễn. Nhưng tôi không thoát khỏi nỗi ám ảnh của sự giống nhau không thể tưởng tượng nổi của hai người. Không chỉ riêng tôi mà nhiều người hàng xóm cũng nhiều lần nhầm hai người với nhau. Nhiều lúc hàng xóm đùa là hai người nên hỏi mẹ của họ xem nguồn gốc họ sinh ra như thế nào. Biết đâu cả hai người lại chẳng có một ông bố chung thì sao. Vì hai người cũng mới dọn đến ở đó trước tôi vài năm. Anh B đến trước và sau đó một hai năm thì anh H cũng đến tìm mua đất và xây nhà ở đó, cho nên chúng tôi cũng không được biết rõ lai lịch của cả hai người.
    Suốt mấy năm sống cùng xóm với họ, chúng tôi thấy họ đối xử với nhau đúng là những người hàng xóm thông thường như mọi người khác. Dần dần tôi cũng quen đi với sự giống nhau đến lạ lùng ấy. Tuy nhiên đôi lúc, tôi vẫn cười một mình vì thấy trên đời có những sự ngẫu nhiên đến kỳ lạ.
    Mọi chuyện tưởng cứ thế trôi đi cho đến một ngày tôi được anh B mời sang ăn cỗ. Tôi hỏi anh nhà có việc gì mà làm cỗ mời hàng xóm. Anh B chỉ cười và nói có chuyện muốn thưa với hàng xóm. Mặc dù không biết lý do được mời ăn cỗ nhưng chúng tôi vẫn đến theo lời mời của anh B. Hôm đó, tôi nhận thấy tất cả vợ con của anh H đều sang nhà anh B giúp làm cỗ từ sớm và nhìn ai cũng thấy rất vui. Khi khách mời đã đến đông đủ và cỗ bàn đã được bày ra, anh B đứng ra giữa nhà chắp tay và xin thưa chuyện với hàng xóm. Tất cả những người có mặt hôm đó bàng hoàng như nghe một câu chuyện hoang đường. Hóa ra, anh B và anh H là hai anh em ruột thật. Họ làm cỗ mời hàng xóm đến mừng cho họ đã nhận anh nhận em. Sau khi anh B thưa chuyện xong, hai anh em họ ôm nhau khóc. Đến lúc đó, những đứa con của hai anh mới biết chúng là anh em con chú con bác với nhau.
    Vì sao lúc đó họ mới nhận nhau là anh em cùng cha cùng mẹ? Phải chăng họ là anh em ruột thịt nhưng không hề biết nhau trước đó? Không phải như thế. Họ đã cùng sống với nhau từ bé. Nhưng khi lớn lên trở thành những thanh niên thì họ đã từ nhau. Câu chuyện thật đau lòng và thật xúc động. Câu chuyện ấy bắt đầu từ một người con gái. Người con gái ấy sau này trở thành vợ anh H bây giờ.
    Chị S, vợ anh H, chính là một người bạn cùng lớp nghiệp vụ của tỉnh với anh B. Anh B đem lòng yêu chị S. Nhưng chị S chỉ coi anh B như một người bạn thân. Trong thời gian cùng học ở trường nghiệp vụ, chị S đã cùng một hai người bạn khác có dăm ba lần về nhà anh B chơi. Chính ở đó, chị S đã biết anh H và hai người đem lòng yêu nhau. Trong khi đó, anh B vẫn âm thầm yêu chị S mà không biết chị S và em trai mình đã yêu nhau. Vì nhiều điều ý tứ, cả anh H và chị S cũng không dám nói thẳng với anh B về chuyện riêng tư của họ mặc dù họ cũng bằng cách này hay cách khác muốn anh B nhận ra điều đó. Thế rồi, anh H báo cáo với cha mẹ về chuyện yêu đương của mình và xin mẹ cho phép anh H được tiến hành lễ cưới với chị S (vì cha của họ đã mất sớm). Anh B bàng hoàng và vô cùng đau khổ khi biết tin ấy. Anh B đã nguyền rủa anh H cướp người yêu của mình. Anh B nói với mẹ về em trai mình và chị S với những điều vô cùng tệ hại và xấu xa. Bà cụ thân sinh ra hai anh đã gọi anh H và chị S đến để hỏi cho rõ ngọn ngành câu chuyện. Khi hiểu đúng sự việc, mẹ anh H đã đồng ý cho hai người tổ chức lễ cưới. Bà cũng khuyên giải anh B. Nhưng anh B vẫn giữ mối hận với người em trai của mình. Cũng từ ngày đó, anh B đã bỏ nhà ra đi với một lời tuyên bố không bao giờ nhận anh em với anh H nữa. Vì nghĩ mẹ đã cố tình đứng về phía anh H mà phản đối thái độ của mình, anh B tuyên bố không mang họ Nguyễn nữa và đổi sang họ Trần.
    Sau khi cưới chị S, anh H và vợ đã đi tìm anh B. Khi biết anh B sống ở đâu thì vợ chồng anh H đã chuyển nhà đến gần nhà anh B. Thấy vậy, anh B lại chuyển nhà đi nơi khác. Nhưng vợ chồng anh H không hề nản chí. Họ cứ đằng đẵng đi theo anh B. Cuối cùng, anh B chuyển đến ở khu ngoại thành. Anh H cũng bán nhà trong phố để đi theo anh mình. Bao nhiêu lần anh H đã khóc và nói với anh B rằng, dù thế nào thì anh H cũng không thể để mất anh trai của mình được. Tình yêu của anh H và chị S là một mối tình chân chính. Chị S là người biết rõ chuyện đó. Chị cùng chồng làm tất cả những gì có thể để anh B hiểu được tình yêu của họ và lòng kính trọng của họ đối với anh. Cứ thế, hai vợ chồng anh H đã theo anh B đúng mười bảy năm trời.
    Cuối cùng anh B đã nhận ra lỗi của mình và tình cảm chân thành của em trai và người bạn học đã thành em dâu mình đối với anh. Anh B đã mời hàng xóm đến để chứng kiến anh xin lỗi em trai và em dâu mình. Anh cũng tuyên bố lấy lại họ của anh. Tôi và những người hàng xóm chứng kiến cảnh hai người nhận lại anh em với nhau mà không cầm được nước mắt và cũng không hiểu được vì sao hai người sống với nhau như vậy mà không ai nghĩ họ là anh em ruột của nhau. Sau này tôi được biết ý của anh H là: khi nào anh B chấp nhận nối lại quan hệ huyết thống với anh thì anh sẽ mời anh trai mình trở về mảnh đất của cha mẹ để lại để cùng sống với nhau mà thiên hạ không ai hay biết gì về việc anh H đã từ ruột thịt của mình và đổi sang họ khác. Nhưng sau khi họ nhận lại anh em, chính anh B đã quyết định công khai lỗi lầm của mình với hàng xóm. Câu chuyện ấy mang lại cho tôi một cảm giác khó tả vô cùng.
     
  16. kattran

    kattran Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    29/10/10
    Bài viết:
    563
    Ôi, chỉ dám thốt lên 1 câu rằng... Vs những đối tượng, những con người đặc biệt- phải sử dụng cách thức và thủ đoạn đặc biệt
     
  17. Nico2010

    Nico2010 Trọng tài

    Tham gia ngày:
    6/4/10
    Bài viết:
    803
    11. Câu chuyện hôn nhân của con gái tôi

    Khi biết tin chồng sắp cưới của mình nghiện ma tuý, con gái tôi suy sụp tinh thần mà có lúc tưởng rằng sẽ hóa điên. Vậy mà gần một năm sau cháu vẫn kiên quyết đi tới hôn nhân. Và ông trời đã không phụ lòng của cháu...
    Kính gửi Toà soạn Báo An Ninh Thế Giới Cuối Tháng,
    Tôi là một cán bộ đã về hưu được hai năm nay. Hàng tuần tôi vẫn tham gia câu lạc bộ hưu trí ở phường. Một trong những bàn luận sôi nổi của chúng tôi là những câu chuyện khó tin có thật của quý báo. Những câu chuyện đó vô cùng bổ ích cho con người. Chính vì vậy mà tôi xin đóng góp một câu chuyện của chính gia đình tôi.
    Lúc đầu vợ tôi phản đối, cho như thế khác gì vạch áo cho người xem lưng. Nhưng tôi thấy câu chuyện của gia đình tôi mà cụ thể là chuyện của con gái tôi là một bài học đáng được mọi người suy nghĩ. Sau nhiều lần thuyết phục và giải thích, cuối cùng vợ tôi cũng đồng ý.
    Đấy là câu chuyện về đứa con gái út của chúng tôi. Cháu là một cô gái duyên dáng, học giỏi và rất hiền thảo. Vợ chồng tôi rất tự hào về cháu và tin tưởng cháu.
    Vào năm cuối cùng của đại học, cháu đưa về nhà một chàng trai và giới thiệu với gia đình đấy là người yêu cháu. Gia đình tôi có cảm tình ngay với chàng trai đó. Đấy là một chàng trai khôi ngô và thông minh, đã tốt nghiệp đại học và có công việc ổn định với mức thu nhập khá cao.
    Sau khi con gái tôi tốt nghiệp đại học, gia đình chàng trai đặt vấn đề làm lễ thành hôn cho hai cháu. Chúng tôi thấy các cháu đã trưởng thành, nghiêm túc đi đến hôn nhân và quan trọng là cả hai cháu đều đã có công ăn việc làm, nên gia đình rất ủng hộ.
    Nhưng cuộc đời thật lắm chuyện éo le. Ba tháng trước khi cưới, con gái tôi đã phát hiện chồng chưa cưới của mình nghiện ma tuý. Có lẽ đây là nỗi đau đớn nhất mà con gái tôi phải gánh chịu trong cuộc đời cháu. Cháu hoàn toàn gục ngã, mất ngủ và sút cân. Đêm nào cháu cũng âm thầm khóc một mình.
    Vợ chồng tôi tìm mọi cách để an ủi và khuyên nhủ cháu. Chúng tôi thống nhất khuyên cháu hủy bỏ cuộc hôn nhân này. Tôi đã đến gặp gia đình chàng trai và nói rõ sự thật. Bố mẹ chàng trai vô cùng đau khổ nhưng cũng nhất trí với quyết định này. Họ cũng hiểu rằng con trai họ không còn xứng đáng với con gái tôi.
    Bố mẹ chàng trai cũng đã nói chuyện với con gái tôi. Họ động viên cháu quên đi nỗi đau đớn đó và khuyên cháu chấm dứt quan hệ với con trai họ. Vợ chồng tôi cũng hy vọng thời gian sẽ làm cho con gái tôi bớt đi đau đớn về người yêu của mình với cuộc hôn nhân không thành.
    Nhưng một điều khó tưởng tượng đã xảy ra. Đó là việc con gái tôi vẫn quyết định đi đến hôn nhân với người yêu của mình. Nghe tin ấy, vợ chồng tôi thực sự bàng hoàng. Người đau đớn và suy sụp lúc đó lại không phải con gái tôi mà chính là vợ tôi. Vợ tôi đã khóc nhiều ngày và nói với con gái tôi nếu nó cứ quyết định lấy chàng trai nghiện ma tuý kia thì vợ tôi sẽ quyên sinh.
    Tôi thực sự lo sợ. Tôi đã nói chuyện với con gái tôi nhiều lần. Lần nào con gái tôi cũng nói với tôi là cháu vô cùng yêu thương chàng trai kia. Cháu nói với tôi nếu cháu bỏ chàng trai thì chàng trai sẽ chết. Cháu cần phải giúp người yêu mình đứng dậy. Lúc đầu, cháu cũng có ý định cắt đứt quan hệ với chàng trai. Nhưng vì tình yêu và có lẽ lúc đó là tình thương vô hạn đối với người yêu của mình mà cháu đi đến một quyết định mà vợ chồng tôi, bố mẹ chàng trai và chính chàng trai không thể nào ngờ tới.
    Vợ chồng tôi, đặc biệt là vợ tôi đã tìm mọi cách ngăn cản cuộc hôn nhân này. Tôi hiểu và thông cảm với vợ tôi, vì chẳng người mẹ nào lại có thể đứng nhìn con gái mình đi đến tương lai với một con người nghiện ngập như thế. Vợ tôi đến nhà chàng trai và xin gia đình chàng trai hãy khuyên bảo con trai họ tha cho con gái chúng tôi. Nhưng chúng tôi đã hoàn toàn "thất bại" trong việc ngăn cản cuộc hôn nhân của con gái tôi.
    Tôi chưa bao giờ thấy con gái tôi lại quyết tâm đi đến hôn nhân của mình như vậy. Khi biết tin chồng chưa cưới của mình nghiện ma tuý, con gái tôi đã suy sụp tinh thần mà có lúc tôi lo sợ con gái tôi có thể hóa điên. Nhưng sau này, tôi lại không thể tưởng tượng nổi con gái tôi lại quyết tâm và bình tĩnh đến như vậy. Trong lúc đó, chính chàng trai kia lại tìm mọi cách chối từ tình yêu của con gái tôi với nỗi đau khổ và ân hận.
    Nhưng chuyện gì phải đến vẫn cứ đến. Một năm sau đó, gia đình tôi không còn cách nào là phải chấp nhận cuộc hôn nhân của con gái tôi. Những ngày trước khi cưới, tôi không thể nào hiểu được con gái tôi. Cháu rất hạnh phúc. Cháu chuẩn bị cho đám cưới của mình một cách vui vẻ và hồ hởi tưởng như không hề có chuyện gì xảy ra. Mặc dù lúc đó, lòng tôi hoang mang và buồn vô cùng. Đặc biệt là vợ tôi. Bà ấy phải chấp nhận cuộc hôn nhân này của con gái mình nhưng bà ấy sống như một người mất hồn.
    Vợ tôi không bao giờ tin chàng trai có thể từ bỏ được ma tuý. Tôi an ủi vợ tôi mặc dù trong lòng tôi không hề tin. Tôi nghĩ đến một ngày cuộc hôn nhân của con gái tôi sẽ tan vỡ. Tôi nghĩ con gái tôi quyết định đi đến hôn nhân với chàng trai kia vì sự bồng bột và bất cần trong tình yêu của những người còn quá trẻ.
    Cuối cùng đám cưới của con gái tôi cũng đến. Tôi vui hơn một chút vì thấy con gái tôi rất hạnh phúc. Không một ai nhận thấy trên gương mặt của con gái tôi một chút ưu phiền hay buồn bã. Ai đến dự đám cưới cũng thấy cháu vô cùng hạnh phúc.
    Cưới xong, vợ chồng con gái tôi thuê một căn hộ ở riêng. Chúng tôi lo lắng từng ngày đời sống vợ chồng của con gái mình. Cứ hai ngày vợ chồng tôi lại đến thăm con gái tôi. Nhưng chẳng khi nào chúng tôi thấy một chút suy tư hay buồn chán trên gương mặt cháu.
    Quả thực tôi không làm sao hiểu được tình yêu của con gái tôi và người con rể "bất đắc dĩ" kia. Vợ tôi chẳng hề thay đổi thái độ với con rể của mình. Bà ấy không cả chào lại khi người con rể đến thăm chúng tôi. Thi thoảng vợ tôi lại tỉnh giấc trong đêm và ngồi khóc trên giường.
    Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua. Tôi phải thú thực là trong lòng tôi có nhiều lúc chờ đợi con gái tôi về nhà và trên tay là quyết định ly hôn. Tôi rất khó tin một người đã nghiện ma tuý như thế mà bỏ được. Vì thực tế có những người nghiện mà tôi biết không làm sao dứt ra được mặc dù gia đình và xã hội tìm mọi phương pháp để giúp đỡ họ cai nghiện.
    Sau ba năm chung sống, con gái tôi vẫn chưa có con. Vợ tôi uất ức nói "nghiện như thế thì làm sao mà sinh con được" và bà ấy cầu mong chúng nó cũng đừng có con.
    Thế rồi một ngày, vợ chồng con gái tôi có mời bố mẹ hai bên đến ăn cơm để thưa với gia đình hai bên một câu chuyện quan trọng. Vợ tôi đoán rằng có thể đây là bữa cơm để chúng nó nói lời chia tay. Lòng tôi lúc ấy rối bời. Tôi nửa không muốn con gái tôi phải đứt gánh giữa đường, nửa lại muốn con gái mình rời bỏ người chồng nghiện ngập.
    Nhưng thật bất ngờ đó lại là một bữa cơm mà cả hai vợ chồng nó và bố mẹ hai bên đều rất hạnh phúc. Sau bữa cơm, con gái tôi đứng lên thưa chuyện chồng của cháu đã cai nghiện được hơn một năm nay và hoàn toàn không quay lại với ma tuý nữa. Bây giờ chúng nó chuẩn bị cho kế hoạch sinh con. Tất cả chúng tôi sững sờ. Chúng tôi đã khóc vì sung sướng.
    Bây giờ cháu ngoại chúng tôi đã đến tuổi cắp sách đến trường. Cho đến lúc này chúng tôi mới hoàn toàn tin tưởng chắc chắn thằng "con rể bất đắc dĩ" ấy không bao giờ có thể mắc nghiện lại nữa.
    Chúng tôi hỏi làm thế nào để chồng cháu có thể dứt bỏ hoàn toàn ma tuý. Nghe hỏi cháu chỉ cười. Nhưng chồng cháu đã kể cho chúng tôi tất cả những năm tháng con gái chúng tôi giúp chồng cai nghiện như thế nào.
    Đôi vợ chồng trẻ này đã sống trong nước mắt biết bao ngày tháng và trong vật vã đau đớn. Nhưng con gái tôi đã mang hết tình yêu thương và lòng can đảm để giúp người bạn đời của mình vượt qua thách thức vô cùng khó khăn. Con rể tôi nói nếu không có tình yêu thương chân thành và mãnh liệt của con gái tôi thì cháu cũng khó lòng vượt qua được.
    Câu chuyện của con gái luôn làm tôi suy nghĩ. Chính tôi cũng đã học rất nhiều điều từ tình yêu này của con gái tôi. Chính vì thế mà tôi viết thư này đến Toà soạn để kể lại câu chuyện buồn có hậu. Tôi tin câu chuyện này có ích cho nhiều người gặp những đúng hoàn cảnh như của gia đình chúng tôi. Tôi thấy liều thuốc hiệu quả nhất đối với những người cai nghiện là tình thương yêu chân thành, mãnh liệt của người thân và nghị lực của chính người nghiện.
    Tôi xin chân thành cảm ơn Toà soạn.- Đỗ Văn Th.
    Thư của Toà soạn ANTGCT:
    Kính gửi ông Đỗ Văn Th.,
    Trước hết chúng tôi xin gửi lời chia vui muộn màng đến với gia đình ông và gia đình thông gia của ông. Chúng tôi nghĩ đối với những người nghiện vượt qua được ma tuý là coi như vượt qua được cái chết. Cho đến bây giờ, y học vẫn chưa tìm ra được một loại thuốc nào để dứt bỏ bệnh nghiện ma tuý hoàn toàn như các bệnh khác. Các loại thuốc cai nghiện ma tuý mới chỉ có khả năng trợ giúp người nghiện mà thôi. Thứ thuốc hiệu quả nhất đó chính là lòng quyết tâm của người bệnh.
    Đúng như ông viết "Liều thuốc hiệu quả nhất đối với những người cai nghiện là tình yêu thương chân thành, mãnh liệt của người thân và nghị lực của chính người nghiện". Tình yêu của con gái ông đã mang đến cho người chồng sức mạnh kỳ diệu và anh đã đi qua được một thách thức có thể nói là khổng lồ. Đấy là một tình yêu đích thực và mạnh hơn cái chết. Chúng tôi có thể nói như thế.
    Con gái ông có quyền dứt bỏ tình yêu hay hôn nhân với người chồng bây giờ của chị. Bởi chính anh đã không xứng đáng với tình yêu của chị. Nhưng chị đã tin vào tình yêu và tin vào người mình yêu.
    Bởi vậy, chị đã đứng dậy sau đau đớn và cùng người yêu của mình vượt qua được thách thức ấy. Tình yêu của họ là một điều kỳ diệu. Chúng tôi chỉ biết kêu lên như thế. Họ chắc chắn có một cuộc sống hạnh phúc bền vững mà không gì lay chuyển nổi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/8/11
  18. Nico2010

    Nico2010 Trọng tài

    Tham gia ngày:
    6/4/10
    Bài viết:
    803
    12. Ai sẽ tha thứ cho tôi?!

    Tôi đi lấy chồng, để lại đứa con côi cút lớn lên trong vòng tay của bà ngoại. Mẹ tôi đã dựng một ngôi nhà tranh vách đất sau vườn ở riêng để có điều kiện nuôi cháu. Tuy cuộc sống lúc đó rất khó khăn, nhưng tình thương của bà đã giúp cháu vơi đi phần nào nỗi khát khao hơi ấm của mẹ.
    Tôi đã đọc rất nhiều câu chuyện khó tin nhưng có thật đăng trên Báo ANTG Cuối tháng, mỗi câu chuyện là một nỗi niềm riêng. Điều quan trọng là họ đã dũng cảm nói ra để mọi người cùng chia sẻ. Thưa quý Báo! Có một câu chuyện tự tôi đã gây ra, để rồi nó cứ đeo đẳng, giày vò tâm can tôi trong suốt hơn 13 năm nay. Tôi biết, sau khi đọc câu chuyện này, nhiều người nguyền rủa tôi mà nói rằng "kẻ gieo gió ắt phải gặt bão". Như thế cũng đáng lắm. Tôi chỉ mong rằng, sau khi kể ra câu chuyện này, tâm hồn tôi sẽ được thanh thản phần nào trong đoạn đời còn lại.
    Tuổi thơ của tôi lớn lên giữa một vùng quê nghèo vào hàng nhất nhì huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An. Thời con gái, ai cũng khen tôi là "hoa khôi" của làng, nhưng cuộc sống sau này sẽ gặp nhiều bất hạnh và sóng gió. Tôi không tin đó là sự thật. Điều tôi cảm nhận được là thời thanh xuân, đã có rất nhiều người hiến dâng tình yêu cho tôi. Con trai trong làng cũng có mà ngoài làng cũng nhiều. Có những người chỉ vì muốn dành được tình yêu của tôi mà đã đánh nhau đến nỗi phải mang thương tích suốt đời.
    Thời gian đầu, tôi thầm nghĩ đó là niềm hạnh phúc mà không phải người con gái nào cũng có được. Nhưng dần về sau, tôi cảm thấy đó là sự phiền toái đến khó chịu, nhiều khi phải chạy trốn để tìm một khoảng không bình yên cho riêng mình.
    Thế rồi, hình ảnh của một người con trai đã chiếm trọn trái tim và cuộc đời tôi. Anh ấy ở cùng làng, hơn tôi 1 tuổi, nhà nghèo, mẹ mất sớm. Tôi đón nhận tình yêu của anh giống như một câu chuyện cổ tích. Chưa bao giờ anh đến nhà tôi chơi. Hai đứa chỉ gặp nhau lúc đi chăn trâu cắt cỏ, hoặc đi hái củi trên đồi. Anh bảo đã yêu tôi từ lâu, nhưng chỉ giữ kín trong lòng mà không dám nói, phần vì phận anh nghèo, phần vì có quá nhiều người hơn anh quan tâm đến tôi. Anh nói, chỉ khi nào tôi nhận lời lấy, anh mới ra mắt gia đình, không thì thôi. Chúng tôi đã yêu nhau say đắm trong một thời gian dài.
    Nhưng rồi, một chiều thu trên đồi thông, anh nói, phải vào Nam làm thuê một thời gian kiếm tiền về trang trải nợ nần cho gia đình và còn là để có tiền cưới tôi. Lúc đấy tôi đã có thai được gần 2 tháng và tôi cũng nói luôn với anh. Anh không bất ngờ, ngược lại còn động viên tôi cố gắng giữ gìn sức khỏe, dù thế nào cũng phải giữ đứa con trong bụng.
    Thời gian trôi đi, những lá thư, những cuộc điện thoại anh gọi cho tôi ngày càng thưa dần. Để mọi người không phát hiện ra mình có thai, tôi đã phải buộc bụng trong nhiều tháng.
    Nhưng khi tôi mang thai được hơn 5 tháng thì được tin anh bị bệnh sốt rét và qua đời tại Đắk Lắk. Tôi suy sụp hoàn toàn, người như không hồn, xác xơ. Lúc nào tôi cũng khóc, khóc cho thân phận bèo bọt của mình, khóc cho đứa con chưa kịp sinh ra đã không còn bố, khóc cho sự tủi hổ với làng xóm.... và lúc đấy mẹ tôi mới biết chuyện. Nhà tôi có 4 anh em, mình tôi là con gái, bố tôi bị bệnh lao và qua đời khi tôi mới lên mười, chính vì vậy mẹ rất thương tôi. Tôi biết mẹ rất giận tôi, nhưng cũng thương tôi nhiều, bà không nặng nhẹ với tôi câu nào, chỉ vỗ về dỗ dành tôi ăn uống cho có sức để còn sinh cháu.
    Tôi mang thai được 7 tháng thì đứa em trai cũng vừa hoàn thành nghĩa vụ quân sự trở về. Khi biết tôi có thai, cả gia đình phản đối dữ dội. Em trai tôi chỉ thẳng tay vào mặt tôi: "Đồ đàn bà đĩ thõa. Họ này, nhà này nghèo thật, nhưng từ xưa đến giờ chưa có ai làm chuyện nhơ bẩn như thế". Mọi người bắt tôi phải "bỏ" đứa trẻ trong bụng đi nhưng không để dân làng biết. Nếu không thì tôi phải vĩnh viễn rời khỏi ngôi nhà này, đi đâu thì đi.
    Đứng trước sự lựa chọn một bên là gia đình, một bên là giọt máu mà tôi đã hứa với anh nhất định để lại! Đã nhiều lần tôi định bỏ đi đến một nơi nào đó thật xa, nhưng lại không thể dứt áo ra đi, vì thương mẹ. Tôi biết, rồi đây, nếu tôi bỏ đi, bà sẽ sống một mình, các anh, em tôi lại dồn mọi uất hận lên đầu bà, trách bà không biết dạy dỗ, để con gái hư hỏng, làm cả gia đình xấu mặt với họ hàng làng xóm. Mỗi lần nghĩ vậy, tim tôi như bị ai xé ra từng mảnh, chỉ biết trách thân phận mình.
    Mùa hè ở quê tôi nóng như ngồi trên chảo lửa. Tôi sinh cháu vào đúng cái giờ và ngày nóng nhất của mùa hè. Hôm đó cả gia đình đi đám cưới bên quê ngoại. Buổi sáng tôi bắt đầu nghe đau bụng trở dạ, nhưng vẫn cố chịu đựng. Đến khoảng 12 giờ trưa thì tôi sinh, một bé trai kháu khỉnh. Lúc đó tôi tính đưa nó ra ngoài góc vườn ngụy trang lại, định chờ đến lúc trời tối sẽ quay trở lại để đem thả xuống sông, nó sẽ được ai đó tốt bụng nhặt được mang về nuôi còn hơn là sống với tôi trong tình cảnh này. Không ngờ, khoảng 30 phút sau, chị hàng xóm phát hiện có tiếng khóc yếu ớt của trẻ con. Thế là chị ta kêu toáng lên khiến cả làng chạy ùa đến cứu đứa trẻ...
    Đó là những ngày tôi sống trong nhục nhã và cô đơn. Không ai chịu nghe tôi thanh minh. Vì sợ tôi sẽ tiếp tục tìm cách giết con, nên mẹ tôi đã gửi nó đi một nơi nào đó rất xa, trong suốt một thời gian dài. Thời gian đó bà vừa lo cho tôi, vừa lặn lội nắng mưa đi nuôi đứa trẻ. Tôi ốm liệt giường và một hai đòi được chết cho lòng thanh thản, cho mẹ đỡ vất vả. Nhưng một lần nữa bà đã làm tất cả vì tôi. Bà bảo: "Nếu con chết đi thì mẹ sống với ai? Sau này con của con lớn lên định để cho cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ hay sao?". Hai mươi tuổi, tôi như một bông hoa chóng lụi tàn. Người trong làng, từ già đến trẻ đều nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ; bạn bè tìm mọi cách xa lánh...
    Thời gian qua đi, chuyện tày trời của một người mẹ độc ác, tàn nhẫn đối với con như tôi dần dần khép lại trong con mắt mọi người. Tinh thần tôi dần bình phục trở lại. Thế rồi có một người đàn ông 46 tuổi, góa vợ, ở xã bên đến ngỏ ý lấy tôi về làm vợ. Chẳng cần biết người đó là ai, tốt hay xấu, tôi đã chấp nhận về chung sống với anh. Tôi nghĩ, mình bây giờ như cánh bèo trôi, có một chỗ để bấu víu là tốt rồi. Hay ít ra, như thế thì tôi đã thoát cảnh hằng ngày phải đối mặt với không khí nặng nề, u ám trong gia đình và ở cái làng này.
    Tôi đi lấy chồng, để lại đứa con côi cút lớn lên trong vòng tay của bà ngoại. Mẹ tôi đã dựng một ngôi nhà tranh vách đất sau vườn ở riêng để có điều kiện nuôi cháu. Tuy cuộc sống lúc đó rất khó khăn, nhưng tình thương của bà đã giúp cháu vơi đi phần nào nỗi khát khao hơi ấm của mẹ. Bà con trong làng hết lòng thương yêu và chở che cho cháu. Bây giờ, mỗi khi nghĩ lại, tôi lại thầm cảm ơn ông trời đã đối xử công bằng với cháu. Cháu học rất thông minh, năm nào cũng đạt học sinh tiên tiến xuất sắc của trường.
    Từ khi về nhà chồng, cuộc sống vất vả, cực nhọc đủ bề đã làm sức khỏe của tôi bị suy kiệt, già đi nhanh chóng. Tôi đã xác định, dù nhọc nhằn đến đâu tôi vẫn chịu được và không bao giờ dám trách ai. Chồng tôi làm nghề buôn bán nên kinh tế có phần khá giả. Vợ anh ấy đã mất vì căn bệnh ung thư khi mới 35 tuổi. Anh ấy lấy tôi về làm vợ là muốn có một bàn tay người phụ nữ quán xuyến việc gia đình và nuôi 3 đứa con thơ sớm mồ côi mẹ. Khi chăm sóc bọn trẻ, tôi mới hiểu được con tôi đang cần tình thương của mẹ biết nhường nào. Tại sao tôi lại nỡ tàn nhẫn với giọt máu của mình như vậy?
    Ba đứa con của chồng tôi bây giờ đã khôn lớn, đứa lập gia đình, đứa vừa vào đại học. Chúng coi tôi như mẹ đẻ của mình. Vợ chồng đã sống với nhau hơn 10 năm, nhưng anh ấy đối xử với tôi chẳng khác nào ông chủ với đứa ở. Mọi chi tiêu trong gia đình anh đều quán xuyến. Tôi đi đâu, làm gì đều phải nói cho chồng biết. Anh ấy sợ tôi trộm tiền, bớt của đưa về cho con riêng... Quan hệ vợ chồng về sau càng xấu đi, nhiều lần anh cố tình xúc phạm và nhắc lại quá khứ của tôi. Có lần tôi phản ứng lại, anh liền chỉ thẳng tay vào mặt tôi nói rằng: "Không có tôi, làm gì cô có cuộc sống sung sướng như hôm nay? Cô là loại đàn bà nhơ bẩn. Cô dám tự tay giết con mình thì không có chuyện gì cô không làm được...".
    Năm nay, con tôi đã hơn 13 tuổi, cháu rất khỏe mạnh, sống hiền lành và ít nói. Từ ngày đi lấy chồng, mỗi khi có dịp đi qua, tôi lại tranh thủ ghé vào thăm cháu. Tôi đã dành dụm được ít tiền để sau này cháu có ít vốn nuôi thân. Tôi biết, rồi đây, cháu phải sống tự lập, bởi chỗ nương nhờ duy nhất là bà ngoại thì bà ngày càng già yếu và ốm đau luôn. Còn tôi thì chẳng bao giờ cưu mang được cuộc đời cháu. Mọi việc tôi giúp cháu là vì tình mẫu tử, và mong sau này cháu tha thứ và gọi tôi một tiếng mẹ trong ngọt ngào và âu yếm.
    Lúc cháu còn nhỏ, thấy tôi về, nó vui lắm, cứ soắn suýt đòi quà, khiến tôi như được an ủi phần nào. Tôi định chờ cháu trưởng thành sẽ cho cháu biết về người mẹ thật của nó trong quá khứ. Nhưng cách đây gần một năm, lần tôi về thăm, thấy mặt cháu buồn rười rượi, hai hàng nước mắt cứ chảy dài trên gò má. Cháu không ra ngõ đón tôi như mọi khi, mà ngồi ủ rũ trong góc nhà, nhìn tôi chằm chằm rồi nói: "Tại sao mẹ lại không cho con được sống? Tại sao mẹ lại bỏ con cho bà để đi lấy chồng? Con ghét mẹ lắm, từ nay mẹ đừng về đây nữa". Câu nói của cháu đã làm tôi sụp đổ hoàn toàn. Sự sống của tôi vốn đang leo lét như ngọn đèn dầu, nay đã tắt lịm. Lúc đó, tôi không đủ can đảm để nói toàn bộ sự thật cho đứa con bé bỏng của mình.
    Đã gần một năm nay tôi không dám trở lại thăm mẹ tôi và cháu. Một phần vì muốn cho con có một khoảng thời gian thanh bình để vơi đi vết thương lòng trong tâm hồn còn non nớt của một đứa trẻ, phần nữa tôi ốm liệt giường gần một năm nay. Mới đây khi đến thăm tôi, mẹ tôi bảo: "Từ dạo biết chuyện đến giờ, cháu ít nói hẳn, cứ lủi thủi một mình, không theo bà đi đám, đi giỗ như trước kia nữa. Hết buổi học, cháu lại đi bắt cua cả trưa nắng chang chang để tối về thả trúm. Làm được bao nhiêu đồng, cháu đưa cho bà hết". Kể chưa xong, mẹ tôi đã ôm tôi vào lòng khóc nức nở. Từ lâu, tôi đã khóc cạn nước mắt vì thương con một phần, thương mẹ mười phần.
    Có lẽ không có sự ác độc nào trên thế gian này bằng việc làm của tôi đối với khúc ruột của mình. Cũng không có một nỗi bất hạnh nào bằng con oán mẹ. Không biết cuộc sống của cháu sau này sẽ trôi dạt về đâu khi không còn bà. Và khi đó, liệu nó có tha thứ cho tôi không? Chỉ mong cháu luôn là người tốt, đừng vì mẹ nó mà làm mọi người phải phiền lòng. Bệnh tình của tôi ngày một nặng thêm, sự sống sẽ không còn tồn tại được bao lâu nữa. Tôi chỉ mong những người phụ nữ đã, đang và sẽ làm mẹ đừng bao giờ làm chuyện bất nhân như tôi. Đó là nỗi ân hận không dễ tha thứ của một kiếp người
     
  19. ngocgiang309

    ngocgiang309 Thành viên Chính thức

    Tham gia ngày:
    21/6/13
    Bài viết:
    34
    Mình cũng thế
    Hị hị
    Chữ nhỏ và dày quá
     
Đang tải...
Chủ đề tương tự
  1. HAIYEN
    Trả lời:
    43
    Đọc:
    1,145
  2. Nico2010
    Trả lời:
    12
    Đọc:
    1,258
  3. hienbadminton
    Trả lời:
    11
    Đọc:
    2,202
  4. mabu0811
    Trả lời:
    2
    Đọc:
    1,242
  5. kubin1102
    Trả lời:
    0
    Đọc:
    1,163

Chia sẻ trang này