Cách giáo dục con cái !!

Thảo luận trong 'Cafe Quán TGCL' bắt đầu bởi meobeo251, 19/4/10.

  1. meobeo251

    meobeo251 Thành viên Tích cực

    Tham gia ngày:
    3/3/10
    Bài viết:
    229
    :46::46::46::46::46:

    Cách tốt nhất là hãy làm sao để cha mẹ có thể làm bạn được với con cái của mình. Chỉ có như thế mới hiểu được chúng nghĩ gì, qua đó hướng dẫn hành động và suy nghĩ của chúng đi theo hướng đúng đắn.

    1. Lắng nghe con cái tâm sự.

    Bạn đừng nghĩ rằng trẻ không có "tâm sự". Chúng có lối suy nghĩ riêng cộng với cách diễn đạt vụng về non nớt. Bạn hãy kiên nhẫn lắng nghe con trẻ nói chuyện, giúp trẻ nói câu cú cho lưu loát, nhờ vậy trẻ có dịp trau dồi vốn từ ngữ thêm phong phú, vừa có thể thổ lộ những vướng mắc trong tâm tư với cha mẹ.

    2. Hãy tham gia trò chơi cùng với trẻ.

    Khi bạn tham gia các trò chơi cùng với trẻ, đó là cách tốt nhất để gần gũi trẻ. Khi gặp những khó khăn trong cuộc chơi, trẻ thường không biết xoay xở ra sao, bạn hãy dành chút thời gian hướng dẫn cho trẻ. Lũ trẻ sẽ xem bạn không chỉ là cho mẹ mà là những người bạn thân thiết nhất để tâm sự và trông cậy.

    3. Khuyến khích trẻ đọc sách báo

    Sách báo lành mạnh luôn nâng cao kiến thức, sự hiểu biết của trẻ. Đó là cách giải trí tinh thần bổ ích còn hơn là để trẻ đi chơi lang thang. Tất nhiên, bạn phải kiểm tra và lựa chọn loại sách phù hợp với trẻ.

    4. Biết giữ lời hứa với con cái.

    Nếu bạn vui miệng hứa lung tung với trẻ mà không bao giờ nghĩ tới việc thực hiện, hãy cẩn thận bạn đang dạy trẻ cách nuốt lời hứa. Trẻ như một tờ giấy trắng, những gì chúng tiếp thu được từ khi còn bé sẽ gần như những bài học hình thành nhân cách sau này. Do vậy, cha mẹ phải biết giữ chữ tín với con cái để củng cố niềm tin của chúng vào mình.

    5. Bạn không nên trốn tránh giải đáp thắc mắc của trẻ.

    Trẻ ở tuổi đang nhận thức, tìm hiểu cuộc sống luôn có những thắc mắcnghi vấn. Thông thường các nghi vấn của trẻ quấy nhiễu các bậc phụ huynh không ít. Nếu bạn gắt mắng, trốn tránh việc giải thích trẻ sẽ tự động tìm hiểu lất và kết quả khôn lường. Do đó, các bậc phụ huynh cần kiên nhẫn giải quyết những thắc mắc của trẻ tùy theo mức độ nhận thức của chúng ta.

    6. Tập cho trẻ lòng tự tin.

    Phát triển năng khiếu cho trẻ là điều cần thiết. Bạn hãy nói câu có tính khuyến khích như "con hãy cố gắng làm bài toán này nhanh hơn cha", "cha có thể dạy con tự sửa chữa món đồ chơi này"... với việc phát triển năng khiếu tốt, trẻ sẽ sẵn sàng bước vào đời với lòng tự tin.

    7. Bạn hãy lập thời khoá biểu cho trẻ.

    Ðể con cái quen dần với cách tổ chức và kỷ luật, bạn hãy giúp trẻ lập ra thời khoá biểu sinh hoạt hàng ngày (quy định học tập, nghỉ ngơi, ăn uống...). Nói như thế không có nghĩa là bạn khép trẻ vào một quy luật sắt, nhưng qua đó bạn nhắc trẻ không "lơ là" việc học tập và biết cách nghỉ ngơi hợp lý, tạo cho chúng một nếp sinh hoạt tốt.

    8. Quan tâm tới phong cách riêng của trẻ.

    Bạn đừng quên luyện phong cách cho trẻ. Hãy dạy trẻ cách ăn nói lễ phép cách ăn mặc gọn gàng, cách đi đứng... một đứa trẻ được giáo dục đầy đủ phép lịch sự, giao tiếp sẽ trở thành một người thành công và lịch thiệp sau này.

    9. Thưởng phạt con cái nghiêm minh.

    Các bậc cha mẹ cần phải nghiêm minh và công bằng trong việc thưởng phạt con cái. Nếu trẻ biết vâng lời, bạn cần có thái độ khen thưởng để trẻ tiếp tục phát huy ưu điểm. Trái ngược, nếu trẻ tái phạm sai lầm hư hỏng thì cũng cần có biện pháp mạnh không kém. Bạn có thể "giơ cao đánh khẽ" để trẻ biết sợ và sửa lỗi.

    10. Biết tôn trọng con cái.

    Khi trẻ đang hình thành nhân cách để trở thành người lớn. Bạn cũng cần phải tôn trọng ý kiến của con cái cho dù chúng nói đúng hay sai. Bạn không nên tỏ thái độ xua đuổi hoặc mắng át con cái. Việc này rất dễ đụng chạm đến lòng tự ái của chúng. Những lời mắng chửi của cha mẹ khiến cho trẻ mất dần lòng tự tin và sẽ khiến cho chúng trở nên rụt rè, nhút nhát vĩnh viễn. Bạn phải tôn trọng những đóng góp của chúng dù là rất nhỏ.



    :36:_____________________________
    http://www.thegioicaulong.vn
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/4/10
  2. meobeo251

    meobeo251 Thành viên Tích cực

    Tham gia ngày:
    3/3/10
    Bài viết:
    229
    Thực tế.

    :46::46::46::46::46:

    Hiện nay trong cuộc sống, ta vẫn gặp đâu đó cách giáo dục con của các ông bố bà mẹ một cách "khô khan" và không theo hướng "giáo dục cho trẻ nên người". Đây là một hiện tượng đáng báo động trong xã hội. Bài viết này là một điển hình, mời các anh chị tham khảo!!!

    Khi bố mẹ nổi giận với con.

    "Mày... mày... cút... cút ngay cho khuất mắt”, không kềm nén được cơn giận đang sôi lên, anh Toàn tát bôm bốp vào hai má thằng Bình. Lạ thay, nó không bỏ chạy như những đứa trẻ khác trong tình huống tương tự, cũng không khóc lóc hay van xin. Khuôn mặt nó lầm lì và cứ như đã đóng đinh trước ông bố đang cơn sấm sét. Đó là cái giá cho việc lại một lần nữa nó nói dối bố mẹ là đi học thêm để trốn vào mạng chát chit suốt cả buổi chiều.

    Đây không phải là lần đầu tiên bố nó nổi trận lôi đình, nói đúng hơn đó là một sự việc chẳng có gì là không bình thường đối với nó. Bữa nay còn đỡ ghê gớm hơn vì nó chỉ bị ăn mấy cái tát rồi bố nó đùng đùng bỏ đi (chắc không thể chịu nổi đứa con bất trị). Xử lý quyết liệt vậy mà thằng Bình vẫn chẳng chừa - có lần anh còn đập gãy hết yếm xe máy vì nó bỏ học theo bạn đi chơi, băm nát bộ quần jeans thun "khủng bố" không biết nó a dua kiếm được từ đâu, xéo ngang chùm tóc nó đang muốn nuôi dài sau gáy “tập làm người sành điệu”....

    Cứ vài ba bữa, hàng xóm lại thấy anh chị la lối om sòm thằng con bất trị vừa gây thêm một chuyện gì không biết cách “xử lý” nên thằng Bình trở nên trơ lì. Ban đầu quả thực nó có hú vía trước thái độ tức giận của anh khi thấy anh đem đốt gần hết sách vở của nó vì tội nó bị cô giáo nêu gương trong danh sách những học sinh cá biệt tại cuộc họp phụ huynh. Những việc tương tự như thế lặp lại rất nhiều lần đã làm cho nó quen đi và dần dần mất hết cảm giác. Nó lại tiếp tục những hành động mà ở cái tuổi của nó biết là không nên nhưng không dừng lại được và tự trấn an bằng cách “tối về bị ăn vài cái tát là cùng”, “bị đuổi ra khỏi nhà, không ai thèm nhìn mặt nữa là cùng”, rồi sau đó lại đâu vào đấy. Cho nên dù anh Toàn có tỏ thái nóng giận và dùng biện pháp gì để trừng phạt thì với thằng Bình giờ cũng như “nước đổ lá khoai”.

    Có rất nhiều lý do khiến con cái làm bố mẹ nổi giận. Xử sự như thế nào trước tình huống đó để vừa không xúc phạm đến con, vừa giúp con thấy được mặt sai của mình mà hối lỗi là một nghệ thuật mà không phải ông bố bà mẹ nào cũng làm được.

    Anh phạm một sai lầm là đã xúc phạm một cách quá đáng tới con, như: đốt sách vở, băm quần áo. Điều đó đã làm tổn thương lòng tự trọng của bất cứ đứa trẻ nào, có thế nó sẽ vì sợ hãi mà tìm cách đối phó khéo hơn ở những lần sau nhưng trong thâm tâm chưa hẳn nó đã nể phục cách ứng xử đó của người bố, nếu không muốn nói là không tôn trọng. Tệ hơn là nó bắt đầu tỏ thái độ bất cần, oán giận và chai lì!

    Cần xử sự khéo léo để sau mỗi cơn nóng giận mối quan hệ giữa bố mẹ và con vẫn tốt đẹp. Điều quan trọng hơn cả là làm cho con bạn hiểu và đón nhận một cách tích cực thái độ rầy la của bạn.

    * * * *
    * *

    Trong thực tế, qua các phương tiện thông tin đại chúng cũng như trong cuộc sống thường ngày chúng ta đã từng được nghe nhiều về cách giáo dục, dạy dỗ con cái của các bậc phụ huynh. Những năm gần đây, sự giao lưu của các nền văn hóa Á - Âu, sự phát triển kinh tế cũng đem đến những thay đổi trong cách nhìn nhận về con em trong con mắt các bậc phụ huynh dẫn đến những thay đổi trong cách giáo dục cũng như trong các tình huống xử lí cụ thể. Vậy chung quy lại ta chọn cách nào?

    Với người Việt, con trẻ thường được chăm bẵm, bế ẵm từ nhỏ. Nhất là tại thành thị, khi kinh tế càng phát triển, thu nhập nhiều gia đình khá giả trông thấy, bọn trẻ được cha mẹ đưa đi, đón về mỗi lần đi học, được khuyến khích, chiều chuộng ăn những thứ bổ dưỡng, đắt tiền. Nhiều bậc cha mẹ sẵn sàng hy sinh hết miễn thấy con ăn nhiều, chăm học. Kiến thức được đưa nhiều vào nhất cho bọn trẻ là tự nhiên, tin học, ngoại ngữ. Khi vào đến đại học, chúng cũng chỉ có học và học, thậm chí đi làm rồi vẫn... học. Chơi thể thao, rèn một kĩ năng, gây cho chúng ham mê một niềm đam mê nào đó như là thứ hàng xa xỉ. Chúng thường bị áp đặt theo ý chí của người lớn, của người có quyền lực mà thường ít suy xét đến điều đúng sai của vấn đề. Do vậy khi trưởng thành, thanh thiếu niên ta thường thiếu tự tin, thiếu các biểu cảm về văn hóa. Mục tiêu lớn nhất là khi ra đời, có một chỗ đứng tại công sở, công ty ngoại quốc, nếu thăng tiến thì trở thành "sếp".

    Với người châu Âu, qua sách báo, phim ảnh, chúng ta vẫn thường biết đến họ cho con tự lập từ rất bé, bọn trẻ có cuộc sống cộng đồng và thường hòa nhập với thiên nhiên, môi trường sống xung quanh dễ dàng. Chúng thường có các sở thích rất đa dạng, tự tin khi giao tiếp và rất bình đẳng trong các quan hệ xã hội. Chúng biết thể hiện ý chí cũng như giữ được thái độ bình tĩnh và đề ra các phương hướng giải quyết hiệu quả khi gặp những đối tượng, tình huống cụ thể. Mục tiêu phấn đấu và các con đường lựa chọn vào đời của con em họ rõ ràng là rất phong phú và thường được nhằm đến cho sự phát triển chung của xã hội.

    Nghe qua thì phương pháp của người châu Âu có nhiều lợi thế hơn, nhưng tại sao chúng ta không dùng? Ta thử phân tích:

    Xã hội của ta vẫn là xã hội đang phát triển, từ hạ tầng cơ sở như đường xá, chợ búa, trường học, bệnh viện... đến môi trường văn hóa, tự nhiên, môi trường sống cho đến thượng tầng kiến trúc như pháp luật, qui định... rõ ràng còn nhiều vấn đề còn phải bàn. Trong một xã hội như vậy, các nguy cơ rủi ro tiềm tàng, an toàn cuộc sống rõ ràng chưa thật sự đảm bảo, tương lai của bọn trẻ do vậy nhiều khi chúng không tự quyết định được mà phụ thuộc rất nhiều vào iếu tố bên ngoài (ý tôi nói bao gồm phụ thuộc cả vào cha mẹ chúng nữa), chính vì vậy phụ huynh chúng ta phải áp đặt cho con cái và buộc chúng trở thành những "tùy phái bàn giấy", loại hình lao động xem ra có vẻ ổn nhất hiện nay.

    Ngược lại tại phương Tây, xã hội có cuộc sống phát triển, không phải nói thì chúng ta cũng rõ rằng họ có một môi trường sống an toàn, sự bình đẳng xã hội ở đẳng cấp cao. Các giao tiếp văn hóa của họ chuẩn mực và gần như không có sự chênh lệch trong xã hội. Thêm vào nữa các phúc lợi của họ cao, quyền lợi được trải đều đến mọi đối tượng trong xã hội. Hiển nhiên là các rủi ro giảm thiểu, chính vì vậy cha mẹ trẻ em dành cho chúng sự tự lập rất cao, các thông tin được nạp vào đầu bọn trẻ không đơn thuần là kiến thức trường học mà còn rất nhiều thông tin khác và bọn trẻ có quyền lựa chọn và các lựa chọn (ngoài các lựa chọn bị xã hội lên án) đều được trân trọng và hữu ích.

    Hiện nay, việc giáo dục trong gia đình đang có một số khuynh hướng sai lệch, đáng lo ngại. Có kiểu gia đình "không có thời gian" để quan tâm đến giáo dục con cái. Cha mẹ thường lo làm ăn, lo cho sự nghiệp... và giao hoàn toàn việc giáo dục con cái cho ông bà, cho trường học hoặc để mặc con cái tự xoay xở. Cách quan tâm của họ là thỉnh thoảng cho quà, cho tiền. Có kiểu gia đình quá nuông chiều con, không dám uốn nắn sự phát triển của con theo những yêu cầu chung của xã hội, mà lại muốn con mình phải được "ưu tiên" hơn. Các nhu cầu, sở thích của con trẻ đều được đáp ứng dễ dàng mà không cần sự cố gắng, vất vả nào. Lại có kiểu gia đình quá kỳ vọng ở con, đặt ra các mục tiêu học tập, phấn đấu quá sức và bắt ép chúng theo những mong muốn của mình. Quan tâm đến sự phát triển tối ưu của con là điều cần thiết, nhưng gò ép con theo những kỳ vọng của cha mẹ là điều cần phải hết sức thận trọng.



    :36:____________________________
    http://www.thegioicaulong.com
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/4/10
  3. meobeo251

    meobeo251 Thành viên Tích cực

    Tham gia ngày:
    3/3/10
    Bài viết:
    229
    Một số lưu ý !!!

    :46::46::46::46::46:

    Các bậc cha mẹ cần lưu ý một số vấn đề sau để giáo dục con cái hiệu quả hơn:

    1) Dành nhiều thời gian quan tâm đến con, thường xuyên trao đổi ý kiến, tâm sự với con. Nhờ sự quan tâm theo dõi, cha mẹ sẽ sớm phát hiện các sai lệch của con mình để kịp thời uốn nắn, sửa chữa.

    2) Xây dựng không khí gia đình đầm ấm, hòa thuận, các thành viên đều thương mến, hy sinh và lo cho nhau.

    3) Cha mẹ phải là tấm gương sáng cho con cái noi theo trong mọi vấn đề từ ăn nói, đi đứng, suy nghĩ, hành động... Bởi cha mẹ sẽ là mẫu người lý tưởng mà trẻ học và làm theo khi thường chịu ảnh hưởng sâu sắc từ suy nghĩ, quan hệ giữa cha mẹ với nhau và với những người chung quanh...

    4) Cha mẹ không nên nuông chiều con cái quá mức, phải hướng dẫn con có ý thức trách nhiệm, ý thức lao động, tôn trọng thành quả lao động.

    5) Cha mẹ phải thường xuyên liên hệ với nhà trường, với giáo viên chủ nhiệm, giáo viên bộ môn để kịp thời nắm thông tin về sinh hoạt học tập của con mình.

    6) Không bắt ép con cái phải đạt những thành tích vượt quá khả năng. Phải biết an ủi, động viên khi con gặp thất bại, hướng dẫn để con làm lại từ đầu.

    7) Khi phát hiện con cái có những biểu hiện xấu, phải bình tĩnh để giải quyết, không nên mắng nhiếc, đánh đập con. Trước hết, phải tách trẻ ra khỏi môi trường và bạn bè xấu, đồng thời đưa trẻ vào những hoạt động tích cực trong các nhóm bạn tốt, qua sự kết hợp với nhà trường. Có thể "cưỡng bức" đưa trẻ vào những hoạt động có tổ chức, kỷ luật trong tập thể rồi dần dần giúp đỡ trẻ tìm thấy giá trị, ý nghĩa trong việc làm của mình và ngày càng được người thân, tập thể cảm thông, thừa nhận, đánh giá những tiến bộ. Đó có thể là quá trình đi từ chỗ bắt buộc để đạt tới tự do, từ theo dõi kiểm tra chặt chẽ, uốn nắn trực tiếp đến chỗ đứa trẻ tự đánh giá, tự điều chỉnh.

    “Thương cho roi cho vọt - ghét cho ngọt cho bùi"

    Các bậc phụ huynh ngày nay, dưới tác động của nền kinh tế thị trường, đặc biệt sau khi nước tha gia nhập WTO, họ đã có rất nhiều cách giáo dục con cái trưởng thành theo ý của họ.

    Một số bậc cha mẹ chăm sóc, dạy dỗ con cái bằng tất cả tình ỵêu thương. Nhưng họ cũng không quá nuông chiều các con. Họ hướng các con đến những chuẩn mực tốt đẹp của xã hội. Chính vì vậy, đứa trẻ sau này phát triển một cách toàn diện về nhân cách.

    Những bậc cha mẹ này không chỉ dạy con bằng lời nói mà còn cả bằng hành động. Họ nhận biết rằng con cái ảnh hưởng rất nhiều từ những hành động của họ. Chính vì thề họ luôn cân nhắc, đắn đo những hành vi vủa mình trước mặt con cái. Họ luôn là những tấm gương tốt cho con cái noi theo. Như vậy rất ít có khả năng con cái họ có hành vi lệch chuẩn sau này.

    Bên cạnh đó có những bậc cha mẹ nuông chiều con cái thái quá, dẫn đến tính ương ạnh, không nghe lời ai của trẻ. Trẻ tự cho mình là trung tâm, bắt mọi người phải theo ý mình. Và cũng có thể những đứa trẻ này sau này rất hay dựa dẫm, không có tính tự lập. Chúng không thể tự mình làm bất cứ việc gì, mọi vịêc chúng đều nhờ đến cha mẹ.

    Ngoài ra còn có những bậc cha mẹ luôn dạy con bằng roi vọt, bằng bạo lực. Đứa trẻ không nghe lời cha mẹ, hay làm sai điều gì là ngay lập tức bị bạo hành. Dần dà những đứa trẻ như vậy trở nên lầm lì, chai đòn không còn sợ ai. Chúng coi roi vọt của cha mẹ là chuyện nhỏ. Và sau này khi lớn lên chúng cũng ảnh hưởng từ những kí ức tuổi thơ. Chúng cũng sẽ có những hành động bạo hành như cha mẹ chúng đã đối xử với chúng.

    Nói tóm lại không có cách giáo dục nào là tối ưu. Các bậc cha mẹ cần nắm vững những kiến thức về giáo dục con cái để kết hợp hay lựa chọn cách giáo dục tốt nhất đối với con mình. Tuỳ từng hoàn cảnh mà nên sử dụng cách giáo dục nào. Có như vậy đứa trẻ mới phát triển một cách toàn diện về nhân cách cũng như khoa học.



    :36:_____________________________
    http://www.thegioicaulong.com
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/4/10
  4. meobeo251

    meobeo251 Thành viên Tích cực

    Tham gia ngày:
    3/3/10
    Bài viết:
    229
    Dạy con cách tiêu tiền.

    :46::46::46::46::46:

    Nếu được cha mẹ dạy cẩn thận, khi bước vào cuộc sống trưởng thành, con trẻ sẽ có được những ý niệm nhất định về tiền bạc, biết đưa ra được những quyết định chính xác về tài chính.

    Những quan điểm dưới đây phổ biến đối với các bậc làm cha mẹ ở nước ngoài, song có thể chưa hoàn toàn thuyết phục đối với một số gia đình Việt Nam, nhưng rất đáng để tham khảo.

    1. Giải thích nguồn gốc của những đồng tiền cha mẹ có được.

    Thường thì điều này các bậc phụ huynh có thể làm không mấy khó khăn. Đơn giản thôi, hãy lấy ra giấy bút, hình họa hóa những gì cha mẹ kiếm được, trừ đi mọi khoản chi cố định như tiền thuế, tiền nhà (nếu có), tiền điện nước... và cho con trẻ thấy tiền chi tiêu trong gia đình còn lại bao nhiêu. Sau đó trừ tiếp đi các khoản có thể linh động như tiền chợ, tiền mua đồ chơi cho con, tiền mua quần áo...

    Sau khi có thể định hình được tất cả những thứ này, trẻ sẽ hiểu tại sao bạn không thể mua cho chúng món đồ chơi mà chúng mê tít ở ngoài cửa hàng hôm trước hay các thứ đồ chơi xa xỉ khác mà chúng vòi vĩnh.

    2. Quy định "định mức" tiền chi tiêu của con.

    Đây là một trong những cách đơn giản nhất để giúp con có được những bài học đầu tiên về sử dụng tiền. Bạn có thể cho con tiền hằng tuần, số tiền tùy thuộc vào độ tuổi của con. Số tiền này nên duy trì đều đặn và có kiểm soát việc chi tiêu vào những khoản nào. Nhưng nếu con ngoan, bạn có thể cho con thêm một chút khi trẻ muốn mua một món đồ nào đó mà bạn cũng ủng hộ, giống như một sự khuyến khích cho một nỗ lực, cố gắng nào đó của con.

    3. Dạy con cách tiêu.

    Ngoài việc cho tiền con đơn thuần, bạn có thể dạy con cách để tiêu số tiền ấy. Chẳng hạn thay vì tiêu tiền bừa bãi vào những khoản chi vặt vãnh, bạn có thể hướng con tích cóp số tiền ấy để có những thứ có ý nghĩa hơn, tốt hơn hoặc để dành đầu tư cho việc học hành chẳng hạn.

    Như thế, trẻ sẽ học được cách phân biệt được những mục tiêu quan trọng, những mục đích ý nghĩa với những khoản chi thỏa mãn thú vui chốc lát, vặt vãnh. Nên nhớ, trẻ sẽ không học được thứ gì nếu như bạn luôn quyết định giúp chúng tiền của chúng tiêu vào đâu, mua cái gì.

    4. Cắt giảm chi tiêu xa xỉ.

    Ngay khi cho con tiền riêng, bạn hãy cắt giảm việc chi tiêu cho con vào những khoản như đồ chơi, game trên máy tính, CD hay DVD, hay những thứ nhìn chung xa xỉ khác. Điều này sẽ có nhiều tác dụng hơn bạn tưởng.
    Không chỉ tiết kiệm chi tiêu, bạn còn dạy được cho trẻ cách tiết kiệm tiền để có được những thứ mà chúng muốn. Thêm nữa còn cho con thấy sự khác biệt rõ ràng giữa việc chi tiêu cho các thứ đồ xa xỉ phẩm với những nhu yếu phẩm không thể thiếu. Tất nhiên để làm gương cho con, bạn cũng phải tuân thủ nguyên tắc này.

    5. Dạy con có trách nhiệm với đồng tiền bỏ ra.

    Dạy cho trẻ học cách chịu trách nhiệm với những hành động của mình và chịu trách nhiệm với những món đồ chúng sở hữu là việc rất cần làm. Bạn có thể áp dụng nhiều cách khác nhau để con hiểu. Chẳng hạn: nếu con có thói quen vứt đồ chơi, kẹo bánh, đĩa nhạc lung tung khắp nhà bạn có thể gom chúng lại và đặt vào một chỗ chỉ bạn mới có thể lấy được và giữ những món đồ đó khoảng 3 ngày, như một biện pháp trừng phạt.

    Nếu con bạn muốn lấy lại chúng sớm hơn, đừng đưa lại dễ dàng, hãy để chúng "chuộc" lại đồ chơi bằng cách phạt giảm tiền tiết kiệm. Như thế lần sau con sẽ nhớ hơn và không dễ tái phạm.



    ________________________________
    http://www.thegioicaulong.com
     
Đang tải...

Chia sẻ trang này