Bữa cơm tối ở Nhà hàng Ly Hôn

Thảo luận trong 'Quà tặng cuộc sống/ Tấm lòng từ thiệ' bắt đầu bởi hienbadminton, 28/12/10.

  1. hienbadminton

    hienbadminton Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    27/9/10
    Bài viết:
    620
    Anh cưới chị được 10 năm. Giữa hai vợ chồng không còn xúc cảm và hứng thú. Anh ngày càng cảm thấy đối với vợ hầu như chỉ còn là trình tự và nghĩa vụ. Anh bắt đầu thấy ngán.

    [​IMG]
    Nhất là khi đơn vị vừa nhận về một người phụ nữ trẻ hết sức sôi nổi và cuồng nhiệt bám lấy anh. Anh chợt có cảm giác cô ta là mùa xuân thứ hai của anh. Sau nhiều đêm suy nghĩ, anh quyết định ly dị vợ. Chị dường như đã trơ lỳ, bình thản, đồng ý đòi hỏi của anh.


    Thủ tục tiến hành rất thuận lợi. Sau khi ra khỏi cửa, anh chị đã trở thành cá nhân độc lập và tự do. Không hiểu sao, anh bỗng thấy trống trải vô cùng, anh nhìn chị nói: “Trời tối rồi, hay là đi ăn cơm đã”.



    Chị nhìn anh nói: “Vâng. Em nghe nói gần đây vừa khai trương Nhà hàng Ly Hôn, chuyên phục vụ bữa ăn cuối cùng cho các cặp vợ chồng ly dị. Chúng mình đến đấy đi?”



    Anh gật đầu. Hai người, một trước một sau lặng lẽ đi vào Nhà hàng Ly Hôn. Anh chị vừa yên vị trong phòng VIP, cô phục vụ đã bước vào nói: “Anh chị dùng gì ạ?”



    Anh nhìn chị nói: “Em gọi đi.” Chị lắc đầu: “Em ít khi ăn nhà hàng, không quen gọi món, anh gọi đi.”



    “Xin lỗi, nhà hàng chúng tôi quy định, bữa này do vợ gọi món hàng ngày người chồng thích ăn nhất, và chồng gọi món người vợ thích ăn nhất. Đấy là món “Ký ức cuối cùng.”



    “Thôi được”, chị hất món tóc xõa trước mặt ra sau, nói: “Gà luộc chấm gia vị nước chanh, đậu phụ rán chấm nước mắm nguyên chất rắc hành thái nhỏ, chân giò luộc chấm mắm tôm, rau cải thảo luộc.”



    “Anh gọi gì ạ?” Cô phục vụ nhìn anh. Anh sững người. Lấy nhau 10 năm, anh thật sự không biết vợ anh thích ăn món gì. Anh há hốc mồm, ngồi thừ ra đấy.



    “Những món này đủ rồi, đều là món chúng tôi thích nhất.” Chị vội chữa thẹn cho anh. Cô phục vụ cười: “Thực tình mà nói, đến nhà hàng chúng tôi ăn bữa cơm cuối cùng, các anh các chị đều không thể nuốt trôi. Hay là anh chị đừng dùng món “Ký ức cuối cùng” nữa, hãy dùng bữa tối nhà hàng đặc biệt làm cho vợ chồng ly hôn: Đồ uống ướp lạnh. Những người đến đây, không có ai từ chối sự lựa chọn này.” Anh chị gật đầu: “Được.”



    Chốc lát, cô phục vụ mang đến hai suất đồ uống ướp lạnh. Trong hai suất có một suất xanh lơ, toàn đá đập vụn; một suất đỏ tươi, còn đang bốc khói. “Bữa tối này gọi là “một nửa ngọn lửa, một nửa nước biển”. Mời anh chị thưởng thức.” Cô phục vụ nói xong lui ra. Trong phòng ăn im lặng như tờ, anh chị ngồi đối diện, nhưng không biết nói gì với nhau.



    “Cộc cộc cộc!” Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Cô phục vụ đi vào, tay bưng chiếc khay có một bông hồng đỏ tươi, nói: “Anh còn nhớ cảnh tặng hoa cho chị đây không? Bây giờ, khi mọi việc đã kết thúc, không còn là vợ chồng, nhưng là bạn. Bạn bè gặp nhau vui vẻ rồi chia tay, anh tặng chị bông hồng cuối cùng đi.”



    Chị rùng mình, trước mắt hiện ra cảnh anh tặng hoa chị 10 năm về trước. Hồi đó, anh chị vừa đến thành phố xa lạ này, hai bàn tay trắng, bắt đầu xây tổ ấm từ số không. Ban ngày, anh chị đi tìm việc làm, ban đêm chị ra hè phố bán quần áo. Anh vào nhà hàng rửa bát. Nửa đêm mới về đến gian nhà thuê chưa đầy 10 mét vuông. Đời sống khổ cực, nhưng anh chị thấy vui, thấy hạnh phúc.



    Tết Valentin đầu tiên ở thành phố này, anh mua tặng chị bông hồng đầu tiên, nước mắt chị chảy dài trên má vì sung sướng quá. 10 năm rồi, cuộc đời đã giàu lên, thế mà anh chị lại chia tay nhau. Càng nghĩ, chị càng tủi, hai mắt ngấn lệ, xua tay nói: “Thôi, thôi, khỏi cần.”



    Anh cũng nhớ lại 10 năm qua. Và sực nhớ 5 năm nay, anh không mua hoa tặng chị. Anh vội vẫy tay, nói: “Không, phải tặng.”



    Cô phục vụ cầm bông hồng lên, “xoèn xoẹt” một cái, bẻ làm đôi, ném vào cốc của anh chị, mỗi người một nửa. Bông hồng tức khắc hòa tan trong cốc.



    “Đây là bông hồng nhà hàng làm bằng gạo nếp, cũng là món ăn thứ ba gửi anh chị. Mời anh chị thưởng thức. Còn cần gì nữa, anh chị cứ gọi tôi”. Nói xong, cô quay người ra khỏi phòng.



    “Em... anh...” Anh nắm lấy tay chị, nói không nên lời. Chị rút mạnh bàn tay. Không rút nổi, bèn để yên. Anh chị im lặng nhìn nhau, vẫn không nói nên lời.



    “Phụt!” Đèn điện tắt ngấm, trong phòng tối om. Bên ngoài vang lên tiếng chuông báo động đổ dồn, có mùi cháy khét lẹt bay vào.



    “Chuyện gì thế?” Anh chị vội đứng lên.



    “Nhà hàng cháy rồi, mọi người ra ngoài mau, mau lên!” Bên ngoài có người kêu thét lên. “Anh!” Chị ép vào người anh, “em sợ!”



    “Đừng sợ!” Anh ôm chặt lấy chị, “Em đừng sợ, có anh ở bên cạnh. Chúng mình chạy ra ngoài đi.”



    Ngoài phòng, đèn điện sáng trưng, mọi vật như cũ, không có chuyện gì xảy ra. Cô phục vụ nói: “Xin lỗi anh chị, đây là món “Sự lựa chọn từ đáy lòng” của nhà hàng gửi tới anh chị.”



    Anh chị trở về phòng ăn, ánh sáng chan hòa. Anh cầm tay chị nói: “Vừa nãy là sự lựa chọn từ đáy lòng của chúng mình thật. Anh cảm thấy chúng mình không thể sống thiếu nhau, ngày mai chúng mình đi đăng ký lại!”



    Chị cắn môi: “Anh nói thật lòng đấy chứ?”



    “Thật! Anh hiểu rồi.” Cô ơi, cho thanh toán.



    Cô phục vụ đi vào, đưa cho anh chị mỗi người một tấm phiếu màu hồng rất đẹp nói: “Đây là phiếu thanh toán của anh chị, cũng là món quà của nhà hàng gửi tặng anh chị, gọi là “Phiếu thanh toán vĩnh viễn”, mong anh chị cất giữ mãi mãi.”



    Anh nhìn phiếu, mắt đỏ hoe. “Anh làm sao thế?” Chị lo lắng hỏi. Anh đưa phiếu thanh toán của mình cho chị, nói: “Anh có lỗi với em, mong em tha thứ.”



    Chị cầm tấm phiếu đọc: “Một gia đình ấm cúng, hai bàn tay làm lụng, ba canh ngồi chờ anh về, bốn mùa dặn anh giữ gìn sức khỏe, năm tháng săn sóc anh chí tình, sáu mươi mẹ già vui vẻ, bảy ngày trong tuần nuôi dạy con cái, tám phương giữ gìn uy tín của anh, chín giờ thường xuống bếp làm món anh khoái khẩu, mười năm hao tổn tuổi xuân. Vì ai... Đó là vợ anh”.



    “Anh vất vả thật đấy. Mấy năm qua em thờ ơ với anh quá.” Chị đưa phiếu thanh toán của mình cho anh xem. Anh mở ra đọc: “Một mình gánh vác trách nhiệm, hai vai nặng trĩu cơ đồ, ba canh cặm cụi bên bàn, tứ thời chạy ngược chạy xuôi, vinh nhục biết chia sẻ cùng ai, bể dâu khắc sâu đuôi mắt, nghĩa vụ đối với gia tộc, gập ghềnh chông gai con đường công danh, là người phàm tục làm sao mười phân vẹn mười. Lúc nào cũng tận tình với vợ con... Đấy là chồng em”.



    Anh chị ôm chầm lấy nhau, oà lên khóc thành tiếng.



    Theo Đỗ Quyên

    Hạnh phúc gia đình
     
  2. minh456

    minh456 Thành viên Tích cực

    Tham gia ngày:
    6/6/10
    Bài viết:
    446
    Cảm ơn em ! bài hay quá

    .
    Cho anh hỏi câu hỏi dại khờ ?
    Quán đó trên đời có hay không ?
     
  3. hienbadminton

    hienbadminton Thành viên Năng nổ

    Tham gia ngày:
    27/9/10
    Bài viết:
    620
    Đàn ông dịu dàng


    Cuộc sống hiện đại đã làm thay đổi nhiều điều. Trong đó, hình mẫu về một người đàn ông mạnh mẽ, ăn to nói lớn, có vẻ như đã không còn là hấp lực duy nhất.

    [​IMG]
    Là một cô gái tỉnh lẻ rụt rè, lành hiền, chị Minh Thu (Q.Bình Thạnh, TPHCM) như bước trên mây khi đón nhận tình yêu của người đàn ông từng trải, lớn hơn chị tám tuổi. Anh Tài, chồng chị Thu, có tính cách rất mạnh mẽ, cương nghị, lại xông xáo, giỏi giang. Mọi chuyện trong nhà, chị răm rắp tuân theo “sự chỉ đạo” của chồng. Cuộc sống cứ thế trôi đi trong niềm hạnh phúc chị gói ghém cho gia đình với một người chồng tuy nóng tính, cục cằn nhưng rất mực yêu thương vợ con.


    Con cái dần lớn, sự nghiệp của cả hai vợ chồng đã ổn định. Ở tuổi 40, chị Thu bước vào độ viên mãn của người đàn bà. Nhiều đêm, nằm bên ông chồng ngáy pho pho, gác cả đôi chân to như cột đình lên người vợ, chị Thu cố nén tiếng thở dài. Chị chạnh lòng nhớ đến Tấn, anh trưởng phòng mới, vóc dáng thanh mảnh, nụ cười dễ mến và đặc biệt là giọng nói trầm ấm, kèm những cử chỉ ân cần. Chưa bao giờ Tấn lớn tiếng với ai, gặp lúc công việc căng thẳng, anh luôn có cách pha trò hóm hỉnh khiến mọi chuyện trở nên nhẹ nhàng. Riêng với chị Thu, Tấn tỏ ra quan tâm nhiều hơn. Thấy chị húng hắng ho, anh lặng lẽ đặt trên bàn chị vỉ Strepsin bạc hà và khẽ nhắc cậu văn thư chỉnh nhiệt độ máy lạnh...



    Một lần, tình cờ bắt gặp Tấn đứng lặng người nghe tin quê anh bị lũ, chị chợt nao lòng khi thấy cặp kính trắng mờ đi và đôi mắt đỏ hoe. Chẳng biết tự khi nào, hình ảnh Tấn ám ảnh chị mỗi đêm. Chị nghĩ về anh, nhớ giọng nói dịu dàng của anh, mỉm cười một mình khi nghĩ đến câu bông đùa của anh lúc chiều. Giật mình nhận ra đang ngoại tình tư tưởng, chị lại tự dằn vặt vì cảm giác có lỗi với chồng. Nhưng đêm đêm, nhìn chồng thỏa mãn lăn ra ngủ, chị lại ứa nước mắt ước ao được gối đầu lên bờ ngực Tấn, được anh âu yếm…



    Mặc cho gia đình giục giã chuyện chồng con, Nguyệt Ca (Q.Gò Vấp, TPHCM) vẫn mải miết theo đuổi niềm đam mê… gỗ. Chỉ đến lúc sang tuổi 33, có trong tay một công ty chế biến gỗ ăn nên làm ra, Nguyệt Ca mới dẫn chú rể về ra mắt. Cô khiến cả nhà té ngửa khi vị hôn phu chính là chàng phó giám đốc phụ trách xuất khẩu của công ty. Điều ba mẹ Nguyệt Ca băn khoăn là cậu con rể tương lai có vẻ ngoài quá lành, ăn nói nhỏ nhẻ như con gái, lại chu đáo từng ly từng tý. “Ai đời vợ thì ăn sóng nói gió, chồng lại củ mỉ cù mì”, mẹ Nguyệt Ca càm ràm. Nguyệt Ca lý luận: “Mẹ xem, con có cần một ông chồng tiền đầy túi không? Thời buổi này, phụ nữ bình đẳng với nam giới. Cả con và anh ấy đều làm ra tiền như nhau, nên điều con cần ở người đàn ông của mình là sự dịu dàng yêu thương, sự quan tâm, chia sẻ trách nhiệm trong cuộc sống”. Quả thực, Ca rất hạnh phúc khi chồng cô luôn dành cho vợ những ngọt ngào khi ân cần chia sẻ với vợ mọi điều.



    Ước muốn được yêu thương với sự dịu dàng từ người chồng của Nguyệt Ca hay chị Thu không là cá biệt. Đã qua rồi cái thời hình mẫu lý tưởng của chị em là người đàn ông mạnh mẽ, tháo vát để có thể làm trụ cột gia đình, giờ đây, họ còn mong muốn một người chồng ân cần, ngọt ngào và lãng mạn. Trong quan hệ vợ chồng, sự dịu dàng như một chất men càng ủ càng nồng. Không gì nuôi dưỡng tình yêu mạnh mẽ hơn chất men ấy.



    Theo Tố Nhi

    PNO
     
Đang tải...

Chia sẻ trang này